» Nội dung : ? Cứ ngoan ngoãn biết đâu tôi lại cho cậu làm GF của tôi lâu dài.
Ọe, ước gì tôi có thể đấm vào khuôn mặt đẹp trai của hắn cho bõ tức, nhưng thôi bạo lực ko phải là cung cách của tôi. Nghĩ vậy nên tôi cố nặn ra 1 nụ cười tươi nhẹ nhàng nói:
- Chà, liệu có phải tôi đang mơ ko nhỉ, sao 1 đứa như tôi lại được hotboy số 1 của trường chọn làm GF, tôi vui lắm nhưng….
- Nhưng sao?_ hắn hỏi
- Nhưng… _ tôi làm khuôn mặt ủ ê nói_ chúng ta đành kết thúc mối tình đẹp tại đây thôi, bởi vì, cậu biết đấy tôi rất tin vào bói toán, hôm nọ tôi đi xem bói người ta nói nếu tôi đc 1 người tỏ tình thì ngay ngày hôm sau người đó sẽ gặp 1 tai nạn kinh khủng. Híc ôi nghĩ thôi đã thấy sợ rồi, tôi thực sự ko muốn hôm sau phải vào nhà thương thăm cậu đang trong tình trạng của 1 xác ướp Ai Cập đâu, lúc ấy chắc chẳng còn 1 Lam Phong quyến rũ và đẹp trai đâu nhỉ?
- Cậu…_ hắn tức đến đỏ cả mặt, haha ai bảo chọc vào ta làm chi
- Vì vậy, dù tôi cũng rất mến cậu nhưng chúng ta ko thể…híc..híc
- Hừ, cậu ko hù dọa đc tôi đâu, bó hoa này cậu nhất thiết phải nhận, dù có thế nào tôi cũng sẽ bắt cậu trở thành GF thứ 102 của tôi, thứ gì tôi đã muốn sẽ trở thành của tôi.
- Ô hô được thôi_ tôi đưa tay ra nhận bó hoa rồi ngay lập tức kêu á lên như bị bỏng đáp luôn bó hoa trúng thùng rác ( chuẩn ko chỉnh nổi) trước con mắt sửng sốt của bao người. Bó hoa bị nát bươm ra, những bông hoa bị nát cánh rơi tung tả.
Tôi nhìn theo bó hoa mỉm cười đểu rồi ngay lập tức chuyển sang bộ mặt ngây thơ, tỏ vẻ hối hận:
- Tôi..tôi xin lỗi, tại vì tôi bỗng thấy có con sâu đang bò ngọ nguậy trong bó hoa hồng.
- Bậy, tôi cầm từ nãy đến h có thấy con sâu nào đâu._ hắn trừng mắt nói
- Ô hô vậy sao? Ko thể nào, tôi thấy rõ ràng mà hay là… con sâu chui trong người cậu ra?_ tôi nói đểu
- Cậu…. Hừ thôi đc rồi quên chuyện bó hoa đi._ hăn nói rồi đột nhiên nắm lấy tay tôi giơ lên cao nói rõ to:
- Mọi người nghe đây, từ bây h Tôn Nữ Hà Nhiên sẽ là bạn gái thứ 102 của tôi.
- Này, cậu điên hả, bỏ tay tôi ra_ tôi hét lên, cố hất tay hắn ra nhưng vô ích, hắn khoe như voi ý híc híc. Hắn liếc tôi, nở 1 nụ cười đểu, nhếch mép nói:
- Tôi đã nói rồi, thứ gì tôi đã muốn sẽ là của tôi, bởi vì tôi- là- đồ- du- côn.
Tôi trừng mắt nhìn hắn gằn giọng:
- Này, có bỏ tay ra ko? Tôi cho cậu chết bi h.
- Hừ, hù dọa cũng vô ích, cậu ko làm gì đc tôi đâu.
Tôi và hắn cứ trừng mắt nhìn nhau và "tay trong tay" như thế 1 lúc lâu, bây h ước mong duy nhất của tôi là chà cái mặt hắn xuống đất cho bõ ghét để xem hắn còn dùng khuôn mặt ấy đi tán tỉnh con gái đc nữa ko, nhưng nếu tôi có đc cái khả năng ấy thì tôi đã đi thi thế vận hội olimpic rồi híc híc. Vào cái giây phút tôi suýt tức nc vỡ bờ cho hắn 1 cái bạt tai nháng lửa, thì bàn tay đang nắm tay tôi của tên Phong bị 1 bàn tay khác nắm chặt giật khỏi tay tôi, người đó là ông thầy khỉ vàng , tôi chợt nhớ ra hôm nay lớp tôi có tiết Anh đầu tiên. Ông thầy khỉ vàng nói bằng cái giọng của 1 người thầy:
- Này, em có biết đã vào h học rồi ko? Em đang làm ảnh hưởng đến tiết dạy của tôi đấy, ra ngoài đi.
- Ồ nhưng tôi nhớ là trống vẫn chưa đánh mà_ Phong nói bằng cái giọng lạnh lùng
- Nhưng tôi muốn vào sớm, đó là cái quyền của 1 thầy giáo như tôi
- Hay là thầy cố tình muốn phá hoại chuyện của tôi, nên ms vào sơm như vậy
- Đó ko phải là vc để cho em đoán mò
- Mò cũng có khi lại chính xác
Mọi người cứ mắt tròn mắt dẹt nhìn 2 hotboy cãi nhau trong thân phận là thầy và trò, còn tôi thì đã quá quen vc này rồi, 2 người này đúng là oan gia. Đã thế thì tôi cho họ im luôn. Tôi nhìn chằm chằm vào tư thế hiện tại của ông thầy khỉ vàng và Phong cười tủm tỉm rồi nói to:
- Thôi, Phong cậu ko cần diễn kịch nữa đâu, tôi biết hết rồi.
Mọi người đều hướng ánh mắt về phía tôi, Phong nhìn tôi ngạc nhiên hỏi:
- Đóng kịch cái gì cơ?
- Ầy ghét thế, hihi cứ phải giả vờ
- Nói cái gì thế, giả vờ gì cơ?
- Tôi biết hết rồi, vc cậu thay bồ như thay áo, và có đến cả trăm cô bạn gái chỉ là cái tấm bình phong thôi, chứ thực ra cậu đã có người mình yêu rồi phải ko?_ tôi hỏi kèm theo 1 nụ cười
Khuôn mặt Phong bỗng hơi đỏ lên, hắn ta lắp bắp nói:
- Ai nói thế?
- Thì tôi thấy thế, hành động của cậu đã nói lên tất cả mà
- Thế theo cậu người tôi yêu là ai?
- Xa tận chân trời gần ngay trc mắt_ tôi cười tủm tỉm
Mặt Phong càng đỏ hơn hắn bỗng gắt lên:
- Cái gì chứ, quanh đây có bao nhiêu người gần tôi, chẳng nhẽ tôi đều yêu hết.
- Hihi, người cậu yêu là… thầy Thiên chớ ai.
Mọi người xung quanh đều trợn mắt nhìn tôi, Phong và ông thầy khỉ vàng cùng quay sang tôi hét lên:
- Nói linh tinh cái gì thê?
- Đấy, đấy đến lời nói cũng đồng thanh nữa kìa_ tôi cười hihi nói
- Cậu đừng có ăn nói bậy bạ_ Phong nhìn tôi gằn giọng đáp.
Tôi nhìn những khuôn mặt đằng đằng sát khí ở xung quanh cố nín cười nói:
- Ấy, ấy đừng nóng, để tôi giải thix đã nào, mọi người nhìn xem từ nãy đến h bạn Phong và thầy Thiên cứ nắm chặt tay nhau, còn nhìn nhau đắm đuối nữa chứ, ko phải yêu nhau thì là gì hahaha_ cuối cùng ko nhịn đc tôi cười sằng sặc
Nghe tôi nói thế tên Phong và ông thầy khỉ vàng vội bỏ tay nhau ra, tức tối ngoảnh mặt ra chỗ khác, lũ con trai trong lớp thì ko thèm giữ ý, phá lên cười như điên, còn lũ con gái thì nhìn tôi vs ánh mắt hình viên đạn (dĩ nhiên rồi, vì tôi nói 2 hoàng tử của họ là gay mà)
Quá mất mặt Phong bỏ ra khỏi lớp ko quên để lại 1 câu đe dọa:
- Lần này tôi sẽ tạm tha cho cậu, nhưng ko có lần sau đâu.
- Ko biết có lần sau ko nữa, nhớ đừng quên lời tôi dặn, ra đường cản thận xe tông để rồi thành xác ướp Ai Cập đấy_ tôi nói vs theo.
Lớp tôi bắt đầu vs tiết học đầu tiên = 1 ko khí nặng nề, mà nguyên nhân cũng là do cái người đang đứng trên bục giảng kia, ông thầy khỉ vàng mang theo tâm trạng bực tức vào trong tiết học, khuôn mặt đằng đằng sát khí, trên môi ko còn nụ cười sát gái nữa. Khi đã bực tức như vậy thì phải có người xả giận, và người đó chính là..tôi híc híc.
Suốt cả tiết ông thầy bắt tôi đứng lên đọc bài rồi chữa bài liên tiếp, như thế thôi thì cũng chẳng sao, đằng này ông ấy bắt chẹt tôi từng lỗi nhỏ từ
dấu chấm đến dấu phẩy rồi đem ra nhắc đi nhắc lại làm trò cười cho lớp. Tôi dù là thần đồng thì cũng phải có lúc sai chớ. Đã thế cái bọn trong lớp còn lấy đó là niềm vui quay xuống ném những ánh mắt hả hê về phía tôi. Huhuhu thật là nhục nhã, từ trc đến nay tôi chưa từng bị nt bao h, tôi chỉ luôn nhận đc những ánh mắt trìu mến và lời khen có cánh của các thầy cô khác, vậy mà…
- Đồ nhỏ mọn, ích kỉ, lấy vc công trả thù tư, ko quang minh chính đại gì hết, đàn ông con trai gì mà chú ý tiểu tiết thế chứ._ tôi lẩm bẩm tuôn ra 1 tràng, đúng lúc ấy thì
- Nhiên, lên bảng giải cho tôi bài này.
Giọng nói của ông thầy khỉ chết tiệt đột nhiên vang lên khiến toi giật mình, lập cập bc lên bảng. Trời đất, đây là kiến thức nâng cao của hs lớp 12 mà, đúng là ép người quá đáng. Tôi nghiến răng trèo trẹo, lừ mắt nhìn ông thầy thì nhận đc 1 nụ cười nửa miệng đáng ghét .
"Đc, đc lắm ta sẽ mi xem, ta là ai kia chứ" tôi nghĩ rồi cầm phấn viết lia lịa, hà hà dám coi thường tôi à?
Khi đã làm xong bài, nhân lúc ko có ai để ý tôi bèn len lén xóa đi chữ " h" trong từ English mà ông thầy ghi ở đầu bảng, kha kha xem lần này còn bắt chẹt tôi đc ko. Tôi sung sướng nghĩ rồi hí hửng đi về chỗ.
Lẽ dĩ nhiên là bài làm của tôi vẫn ko nhận đc lời khen nào mà còn bị chê là chữ xấu. Hừ thử gọi người khác xem, đến cả chữ cũng chẳng có mà xem ấy chứ. Đc thôi, thầy giáo chê hs đc thì sao hs ko chê lại đc chứ. tôi bèn đứng dậy mỉm cười rõ tươi dịu dàng nói:
- Thưa thầy…
- Sao? Em muốn hỏi gì, có điều gì bất mãn à?_ ông thầy khỉ vàng nhìn thẳng vào tôi hỏi
- Ko ạ, những lời thầy nx đều rất đúng, em vô cùng cảm kích, chỉ có điều em hơi thắc mắc chữ English viết ntn ấy nhỉ?
Cả lớp tôi đều cười ồ lên, ông thầy khỉ vàng khỉ vàng nhìn tôi nhếch mép nói:
- Vậy ra đây là thần đồng của trường ta sao? Đến 1 chữ cơ bản như vậy cũng ko biết vik, em nên xem lại kiến thức của mik đi.
- Ồ, vậy thầy có thể viết cho em xem ko?_ tôi mỉm cười hỏi
Ông thầy khỉ vàng bèn cầm phấn vik chữa English lên bảng, rồi quay xuống nhìn tôi nói:
- Thế nào, h thì em biết nó viết ntn rồi chứ.
- Hahahaha _ tôi cười rõ to
- Em cười cái gì vậy, đây là lớp học chứ ko phải cái chợ_ ông thầy nhìn tôi tức giận nói
- xin lỗi, em bùn cười vì thấy thầy viết chỗ này 1 đằng, vik chỗ kia 1 nẻo, thầy xem lại đi, chữ English thầy vừa ms viết có giống vs chữ ở đầu bảng ko?
Hàng trăm con mắt đều nhìn lên con chữ phía trên đầu bảng, ông thầy khỉ vàng ngạc nhiên nhìn chữ Englis mình đã viết rồi quay xuống trừng mắt nhìn tôi
- Chà, em tự hỏi ko biết chữ nào ms là đúng đây, 1 thầy giáo dạy TA lại vik sai 1 chữ cơ bản như vậy, tin này mà đồn ra ngoài sẽ có ối kẻ cười bể bụng đấy nhỉ?_ tôi nói = giọng mỉa mai
- Là em bày trò phải ko?
- Hihi, thầy có thể bị bắt về tội vu khống đấy, thầy nói em bày trò, đc rồi thế nhân chứng đâu? Vật chứng đâu?
- Bằng chứng là vẫn còn dấu tay xóa ở đây, ngay bên cạnh chữ i
Tôi giật thót cả mình, thôi chết trong lúc vội nên tôi ko thèm để ý. Tuy vậy ngoài mặt tôi vẫn cười tươi cố nói cứng:
- Thế còn nhân chứng, ai đã chứng kiến em xóa chữ của thầy chứ.
- Em có thể làm chứng thưa thầy_ tiếng nói nhỏ nhẹ của Vân vang lên mà tôi tưởng như sấm đánh bên tai. Người tôi nhũn cả ra, miệng cứng đơ ko nói nổi câu nào, còn Vân thì quay xuống nhìn tôi bằng đôi mắt có lửa tràn đầy sự ghét bỏ. ông thầy khỉ vàng đút tay vào túi quần rồi buông 1 câu vô cùng dịu dàng và dạt dào cảm xúc:
- Chốc hết tiết cuối các em có thể về, trừ bạn Nhiên phải ở lại quét dọn lớp.
Có đá, có đá rớt xuống đầu tôi, đúng là nhân tính ko bằng trời tính, cứ tưởng rằng sẽ có thể làm cho ông thầy bẽ mặt 1 trận ai dè, chính tôi ms là người bị bẽ mặt, huhuhu 17 năm sống trên đời đây là lần đầu tiên tôi bị phạt dọn vệ sinh lớp, tin này mà lan khắp trường thi tôi sẽ bị mọi người cười thối mũi mất.
Tiết cuối đã qua đi 1 cách nhanh chóng, trong khi lũ bạn nối đuôi nhau cắp sách ra về, thì tôi thất thểu ngồi ủ ê cầm cây chổi chuẩn bị vệ sinh lớp học. Cái Trang lại gần vỗ vai tôi thân tình nói:
- Có cần tao giúp ko?
- Thôi, ko cần 1 mik tao làm đc rồi_ tôi khách sáo nói
- Ờ thế thôi tao về đây_ nó nói rồi chay tót đi, đúng là con bạn đểu đáng lí ra ko cần hỏi vẫn ở lại giúp tôi chứ, đằng này người ta ms nói như thế mà đã đồng ý ngay.
Nhưng đi đến cửa lớp nó bỗng quay lại hỏi tôi:
- À, này mày có thấy thầy Thiên hôm nay là lạ ko?
- Có gì mà lạ, cái ngữ ấy thì khùng quanh năm, chẳng biết đâu mà lần_ tôi hằn học nói
Con Trang nhăn mặt, rồi đột nhiên mỉm cười ranh mãnh nhìn tôi nói:
- Tao thấy, hình như thầy ấy đang ghen
- Ghen ư? ừ tao cũng thấy thế.
- Thật sao? Mày cũng thấy thế à?_ con Trang mắt sáng lên
- Ừ, chắc ổng ghen vs trình độ tiếng Anh siêu đẳng của tao, hứ người đâu mà đểu thế chứ._ tôi nói
- Trời ơi là trời, mày đi chết đi_ nó gào lên rồi chạy biến đi, ơ hay cái con này, lại khùng nốt rồi, chẳng biết nó ăn nhầm phải cái gì nữa, tự nhiên lại gào toáng lên. Tôi lắc đầu chán nản, chậm chạp lê cây chổi to sụ.
Đang vất vả vs mấy khe nhỏ thì 1 giọng nói vang lên khiến tôi giật mình đánh rơi cả chổi:
- Vất vả nhỉ?
Ông thầy khỉ vàng đang đứng tựa lưng vào cửa lớp cười nói.
- Hừ, là tại ai chứ, mà sao thầy giận dai thế, vc đó có gì đâu mà phải hành hạ em nt này, làm thầy gì mà chẳng công tư phân minh tí nào.
- Em thử nghĩ xem, tại ai mà tôi hành động như vậy? Em đã làm những gì vs tôi?
- Nhưng có gì đâu mà giận dữ thế?.
- Sao tôi lại giận thế ư? Tại sao em lại để cho thằng nhóc đó nắm tay mà ko chống cự, còn nói tôi và nó yêu nhau 1 cách thản nhiên nữa chứ, chẳng lẽ lúc nói như vậy em ko cảm thấy gì sao?_ thầy Thiên gay gắt nói
- Cảm thấy gì chư? À…có đấy.._ tôi nhíu mày suy nghĩ rồi reo lên
- Em thấy thế nào?_ thầy Thiên nhìn tôi dò hỏi
- À em cảm thấy rất vui vì đã trêu đc 2 người hihi_ tôi cười toét cả miệng.
- Trời…_ thầy Thiên vỗ trán 1 cái chán nản gắt lên_ thôi em làm nốt đi
Rồi quay bc bỏ đi, nhưng ra đến cửa lại đột nhiên quay người lại, nhìn tôi bằng ánh mắt chân thành nói:
- Liệu thầy giáo có thể yêu hs ko nhỉ?
- Ơ…
- mà đó lại là 1 cô thần đồng thông minh trong mọi vc nhưng lại ngốc nghếch trong tình yêu nữa chứ,… haizzz mà thôi quên đi
Ông thầy phẩy tay chán nản rồi dông thẳng để mặc tôi ở lại ngơ ngác lẩm bẩm: "cha này lại ăn nhầm phải cái gì à?"
Cuối cùng cũng hoàn thành công vc, tôi mệt mỏi xách cặp ra khỏi lớp, sân trường vắng tanh, chẳng có 1 bóng người, phải rồi h này chắc mọi người đều đang ở bên bát cơm nghi ngút ngon lành, đâu có khổ sở như tôi.
1 cơn gió thoảng qua, tôi bỗng thấy lạnh cả xương sống, có cảm giác như có ai đang nhìn tôi ở 1 chỗ nào đó. Mà cảm giác của tôi từ trc đến nay đều rất tốt, nghĩ vậy nên tôi ngó quanh quất, nhưng tuyệt nhiên xung quanh đều ko có 1 ai, chắc là tôi đói quá nên thành ra nghĩ linh tinh thôi, rồi tôi can đảm bước tiếp về phía trc, đột nhiên……
- Cẩn thận…._ có tiếng hét to vang lên, 1 người lao đến ôm tôi ngã nhoài ra. chậu hoa từ trên rơi xuống vỡ tan tành. Tôi nhìn chậu hoa đã thành nhiều mảnh nhỏ mà người run lên bần bật, chúa ơi xém chút nữa là tôi đã đi gặp các cụ nhà mình rồi, híc híc. Tôi vội nhìn lên phía tầng trên, 1 dáng người vụt biến mất, chẳng lẽ chậu hoa vừa rồi là có người cố tình…?. Nhưng h mới nhớ, lúc ngã ra tôi còn tưởng kì này mình phải ngã dập mông, gãy xương rồi chứ, nhưng tôi lại ko hề thấy đau đớn, cảm giác như mình vừa ngã trên 1 tấm nệm êm, tôi còn thích thú, dùng tay đấm thùm thụp xuống cái nệm ấy nữa, nhưng khoan đã tôi nhớ vừa nãy đã có người đẩy tôi ra mà, sao ko thấy đâu nhỉ? tôi bèn ngó quanh quất rồi bật thốt lên:
- Quái nhỉ? chẳng lẽ người vừa cứu mình là 1 con ma
- Ma quỉ gì, người cứu cậu là tôi đầy này, và cậu cũng sắp giết chết ân nhân của mình rồi đấy_ tấm nệm tôi đang ngồi đột nhiên cựa quậy và phát ra tiếng nói khiến tôi giật mình kêu lên rồi bắn người ra khỏi tấm nệm.
Người con trai mà ban nãy tôi còn tưởng là 1 tấm nệm, khuôn mặt lạnh lùng hơi nhăn nhó vì đau, khó nhọc ngồi dậy, lấy tay vuốt ngực, rồi hướng ánh mắt lạnh như hồ băng vĩnh cửu sang tôi gằn giọng bực tức nói:
- Cậu là người hay là heo đấy, nặng muốn chết, đã ngồi êm ái trên ngực người ta lại còn đấm thùm thụp nữa chứ, cậu đối xử vs ân nhân của mình như thế à?
Là Phong, sao lúc nào cũng có hắn thế nhỉ? Tôi bực mình định đứng dậy quạt cho hắn 1 bài vì tội dám sỉ nhục tôi, nhưng nhìn chỗ chậu hoa bể tan tành, tôi lại ngậm ngùi nếm mật ngồi im ko dám hé răng nửa lời. Hắn nói đúng nếu ko có hắn thì bây h tôi đã có 2 con đường để lựa chọn. 1 là nằm trên xe cứu thương nghe bản nhạc du dương ò í e. 2 là…xách ba lô con cóc du lịch âm tào địa phủ thăm các cụ, tổ tiên nhà mình híc.
2 cái lựa chọn đấy ms nghĩ thôi mà tôi đã rùng cả mình. Tôi nhìn khuôn mặt đến đứa mù cũng ngửi thấy mùi sát khí của hắn, lon ton chạy đến đỡ hắn ta dậy, cố nặn ra 1 n
XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!