» Nội dung : màu trắng, ôi ôi cầu cho tên Phong bị mù màu nhìn trắng hóa xanh, nếu không thì tôi chết là cái chắc.
Tất cả các cô gái khác đều lùi lại, khuôn mặt ai nấy đều tiếc hùi hụi, than vãn là vì sao lại mặc váy xanh, sao lại mặc váy đỏ, tím ..v..v.. mà không phải là váy trắng. Hơ hơ, biết trước thì đời đã giàu.
Và hiện tại thì tôi đang trở thành tâm điểm của mọi cái nhìn, ghen tị có, ngưỡng mộ có, thế này thì có chạy bằng trời, tôi đau khổ liếc xung quanh, thì chợt khựng lại, người mặc váy trắng không chỉ có mình tôi, mà còn có một mĩ nhân xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thùng nữa, tôi sung sướng ngoác miệng ra cười quay sang nhìn cô gái cùng chịu chung số phận với mình, tâm trạng chợt phấn chấn lên thì… khuôn mặt xinh xắn như búp bê kia đập vào mắt khiến tôi suýt ngã lộn cổ.
Trời ạ, trái đất không chỉ tròn mà còn bé nữa, lại gặp oan gia nữa rồi. Cô gái ấy không ai khác chính là ******* Thảo Vân của trường tôi.
Dường như nhận thấy cái nhìn chằm chằm đang hướng vào mình, Vân cũng quay sang liếc tôi bằng nửa con mắt, khuôn mặt lộ rõ sự khinh bỉ. Nếu là bình thường thì tôi đã thọc gậy cô ta một câu nói móc cho sướng miệng rồi, nhưng thôi lần này nên nhịn vì biết đâu, Vân lại chính là cứu tinh cứu tôi thoát khỏi bàn tay ác quỉ.
Đúng lúc ấy, Phong từ trên bục bước xuống, nhẹ nhàng lướt đi, khuôn mặt lạnh lùng cao ngạo thể hiện khí chất của một công tử. Tôi nhìn theo dáng hắn mà sợ hãi nuốt nước bọt ừng ực luôn miệng khấn: " Cầu trời khấn phật, bên trái đi, bên trái đi"
Không hiểu có phải ông trời là người sinh ra tôi hay không, mà lại tốt tính thế, tôi khấn thế nào ông ấy làm theo y như vậy.
Đang đi, thì Phong ngoặt hướng bên trái là hướng Vân đang đứng, khiến cho khuôn mặt cô nàng ửng đỏ lên vì sung sướng, còn tôi thì có cảm giác như linh hồn mình vừa được giải thoát. Vội chắp hai tay lạy trời lạy đất và lạy Vân, ơn chúa tôi không phải là người hắn chọn.
Tất cả mọi người đều hướng ánh mắt sang nhìn cặp đôi violon, chẳng ai còn chú ý đến tôi nữa, May quá, tôi thở phào nhẹ nhõm quay người bỏ đi, nhưng sao trong lòng tôi lại không thấy vui nhỉ, có cảm giác vô cùng khó chịu giống như tảng băng đang đè chẹt lên vậy, hỏng rồi, chắc tại áp lực quá lớn nên mới như vậy, nhưng thôi không cần suy nghĩ nhiều, nghĩ vậy tôi bèn mỉm cười định bỏ đi một mạch, nhưng…….. Chap 38: tấu đàn
Nhưng chưa đi được bước nào thì tôi lại bị ai đó nắm tay giữ lại, hừ lại là mấy tay thích quấy rối con gái nhà lành đây mà, đang bực mình tôi quay lại định đấm cho tên kia một phát, thì chợt chựng lại, khuôn mặt lạnh lùng kiêu ngạo của Phong đập vào mắt khiến tôi giật mình, mắt trố ra nhìn hắn chẳng hiểu chuyện gì cả, hắn mời Vân cơ mà sao lại xuất hiện ngay bên cạnh tôi y như một con ma vậy, đã thế lại còn nắm tay nắm chân người ta nữa chứ.
Đến người thông minh như tôi cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, vội quay sang nhìn chỗ Vân đang đứng, hay là hắn có thuật phân thân nhỉ (bệnh hoang tưởng ngày càng nặng), nhưng đập vào mắt tôi là khuôn mặt đang đỏ lên vì giận và xấu hổ của Vân, ánh mắt của cô nàng nhìn tôi như thể tôi vừa cướp mất miếng thịt trong miệng cô ta vậy, những người còn lại cũng đang trố mắt nhìn tôi và Phong.
Cái quái gì đang diễn ra vậy nhỉ??Tôi quay ra nhìn Phong nhíu mày thắc mắc:
- Sao cậu lại….
Nhưng hắn không để tôi kịp nói hết câu, lẳng lặng gài bông hoa hồng bạch đẹp đẽ lên tóc tôi, khễ nhếch môi nói:
- Tôi có được cái diễm phúc mời tiểu thư đây cùng hòa tấu một bản violon không?
Lạy chúa nếu ánh mắt có thể giết người thì tôi đã chết được mấy chục lần rồi. Lời nói và hành động lịch thiệp của hắn khiến cho tất cả các cô gái mê mẩn, rú lên như phải gió, nhìn tôi với ánh ghen tị, chỉ hận chưa đá được tôi bay sang Châu Âu, thì ra lúc hắn rẽ sang bên trái là để đi đến bên chiếc bàn tiệc rồi ngắt một bông hoa hồng bạch và hiện tại thì nó đang ngự trị trên mái tóc tôi đây.
Hắn đúng là muốn làm cho người khác đau tim mà, chắc chắn hồi bé hắn hay đi về nhà bằng đường vòng lắm.
- Tiểu thư?_ Phong tiếp tục hỏi bằng cái giọng trầm trầm đáng ghét
"Đợi kiếp sau con nhé" tôi nghĩ thầm nhưng dĩ nhiên là không dám nói ra chỉ nở một nụ cười hàm tiếu e lệ, nghiến răng trèo trẹo, gằn nhỏ giọng nói:
- Cậu đang làm cái trò gì đấy, thôi ngay đi.
Đáp lại sự tức giận của tôi, hắn chỉ nở một nụ cười nửa miệng lạnh lùng kéo tay tôi đi lên lễ đài.
Lúc này đây tôi chỉ muốn được nắm tóc vặn ngược cổ hắn ra đằng sau rồi ném vào thùng rác, sống chung với mấy em đồ hộp phế thải, sao trên đời lại có cái lợi kiêu căng hách dịch, độc tài phát xít, chảnh ngựa, mắc bệnh đu cột điện như hắn nhỉ, đúng lúc ấy thì…….
- Buông tay ra, em ấy chưa đồng ý mà_Thầy Thiên nói, rồi giữ lấy bàn tay kia của tôi. Ôi chuyện gì xảy ra vậy nhỉ? Ác mộng lị tái diễn Lạy chúa hai cái tên ngốc…
Thấy thế mọi người đều quay ra nhìn cảnh tượng có một0hai này, xuýt xoa giống như đang được xem phim Hàn, cảnh hai thằng con trai giằng một đứa con gái ý, họ ném những ánh mắt ghen tị và ngưỡng mộ về phía tôi, nhưng có ai hiểu cho tôi không nhỉ?
Thật là đau đầu sao cái số tôi nó lại chó thế nhỉ? Đi đâu cũng gặp rắc rối, đến bây h lại trở thành trung tâm của cái màn phim xấu hổ này, ôi trời giá có cái thúng để chụp vào đầu thì tốt biết mấy, mất mặt chết đi được.
Tôi vội quay ra nhìn ngữ khí của Phong, chợt giật mình, trong đôi mắt màu cà phê của hắn hình như có lửa, toàn thân phát ra mùi sát khí.
Tôi đã quá quen với điệu bộ lạnh lùng của hắn nhưng lần này quả thật là đáng sợ, nếu tình trạng này cứ tiếp tục không khéo xảy ra án mạng mất, thôi thì dĩ hòa vi quý.
Nghĩ vậy tôi bèn lấy lại bình tĩnh, khẽ rút tay ra khỏi tay ông thầy khỉ vàng mỉm cười dịu dàng nói:
- Em không sao đâu, Phong thiếu gia đã mời sao em có thể từ chối được, thầy yên tâm.
- Có thật không sao không? Em nhớ cẩn thận đấy._ ông thầy khỉ vàng khẽ nhíu mày liếc mắt nhìn khuôn mặt đáng sợ của Phong, rồi quay sang tôi lo lắng hỏi
- Vâng, không sao, không sao_ tôi mỉm cười trấn an
- Đi nhanh lên_ không để tôi cười nốt hắn đã siết mạnh tay kéo tôi đi, cả người phát ra lửa giống như siêu xayza trong manga Dragollball vậy, thực sự trông hắn lúc này chẳng còn là một vị thiếu gia đạo mạo nữa mà giống một con ác quỷ hơn. Má ơi cứu con……
Tôi bị hắn lôi như như lôi cún lên trên lễ đài chính, một người giúp việc lấy ra một cây đàn violon nhỏ rất đẹp đưa cho tôi, huhuhu bây h tôi mới toát mồ hôi hột, thực ra hồi nhỏ tôi cũng có học đàn violon, nhưng vì ham chơi nên đã bỏ từ lâu rồi, và bài duy nhất mà tôi biết kéo là…Em bé bồng bông.
Ư ư, nhưng nếu kéo đàn bài này thì tôi thà chui qua lỗ chó còn đỡ mất mặt hơn, nhưng biết thế nào được, đâm lao thì phải theo lao thôi. Nghĩ vậy tôi bèn rụt rè đưa tay ra định đón lấy cây đàn, nhưng………..
Tôi chưa kịp đón lấy cây đàn thì đã bị Phong giữ tay lại, rồi lạnh lùng nói với người giúp việc:
- Cất cây đàn này đi.
Người giúp việc răm rắp nghe lời hắn lập tức đem cất cây đàn violon đi, trước con mắt ngơ ngác chẳng hiểu gì cả của tất cả mọi người. Tôi trơ mẳt ếch nhìn hắn ngạc nhiên hỏi:
- Sao lại cất cây đàn đi?
- Vì không cần dùng đến nó nữa_ hắn đáp gọn lỏn
- Ơ hơ, nói như đùa, không có đàn thì tôi đánh bằng không khí à? Hay là cậu đổi ý rồi, không muốn chơi đàn nữa?_ tôi ngước đôi mắt cún con, long lanh và tràn đầy hi vọng lên nhìn hắn
- Ai nói không chơi đàn nữa? Chúng ta sẽ vẫn cùng hòa tấu violon_ hắn nói rồi mỉm cười ranh mãnh nhìn tôi đôi mắt ánh lên tà khí, khiến cho tôi ớn lạnh cả da gà, cảm giác như đang có một mối nguy hiểm sắp ập đến.
- Vậy ra người đánh đàn bằng không khí là cậu chứ không phải là tôi à? Càng tốt đỡ mất công chọn bài phù hợp, thế tôi đánh bản em bé bồng bông nhé?_ tôi nói kèm theo một nụ cười.
- Ngốc, ai nói tôi sẽ đánh đàn bằng không khí, tôi sẽ kéo đàn bằng tay của cậu_ hắn nhếch mép cười ranh mãnh, rồi không kịp để tôi phản ứng gì, hắn đã đi vòng ra đằng sau tôi, tay trái của hắn đặt lên tay trái tôi, giúp tôi đưa cây đàn violon lên sát cổ, còn bàn tay phải của hắn nắm chặt lấy bàn tay đang cầm thanh kéo đàn của tôi, lưng của tôi chạm vào ngực hắn, ấm áp khuôn mặt của hắn ngay sát cạnh tôi, gần đến nỗi tôi có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của hắn phả vào cổ.
Trong phút chốc, tôi bỗng thấy khó thở, trái tim đập thình thịch như vừa thi chạy maraton về, chết tiệt, sao tôi lại có những biểu hiện như vậy nhỉ? Bình tĩnh, phải thật bình tĩnh, đúng rồi có thể là do đây là lần đầu tiên tôi đứng gần một thằng con trai như thế nên mới có biểu hiện như vậy thôi.
Không sao cả, nghĩ vậy, tôi bèn lấy lại tinh thần dùng khuỷu tay thụi cho hắn một cú vào bụng gằn giọng:
- Làm trò gì thế? Có mau bỏ ra không?
Nhưng hình như cú thụi bằng khuỷu tay của tôi không xi nhê gì so với hắn. Khuôn mặt hắn không hề lộ ra vẻ đau đớn, đã thế hắn còn nhếch môi cười mỉa mai, bàn tay hắn siệt chặt tay tôi hơn, rồi cúi xuống thì thầm rít lên giận dữ vào tai tôi:
- Cấm kháng cự, đây là hình phạt dành cho cậu. Hôm nay…cậu đã làm tôi phát điên lên, ai cho phép cậu được mặc đẹp như vậy rồi dung dăng dung dẻ cùng anh ta đến dự tiệc, hừ…
Tôi ngơ ngác trước câu nói hàm chứa một bồ dao găm của hắn, trong lòng không khỏi thắc mắc. Hắn đang ghen??
Tiếng xôn xao bên dưới khiến tôi giật mình cắt ngang dòng suy nghĩ, dường như tất cả mọi người đều bị kích động trước hành động quá ư là thân mật của tôi với Phong.
Các cô gái đều tỏ ra ghen tị thấy rõ, ném những ánh mắt "vạn người mê, 9.999 người chết" về phía tôi, híc híc sao đạo diễn phim kinh dị không xuất hiện ở đây nhỉ, nếu thế thì ông ta đã bỏ túi được một cảnh phim giết người bằng ánh mắt của các cô gái vô cùng chân thực và sống động rồi.
Tôi đảo mắt khắp bữa tiệc, chợt giật mình trước cái nhìn đăm đăm của ông thầy khỉ vàng, một cái nhìn chứa đựng sự đau thương, đôi mắt mang sắc tím dìu dàng nhưng buồn bã, đôi mắt ấy khiến tôi sợ hãi không dám nhìn, vội vàng cụp mắt xuống, cảm giác giống như tôi vừa mắc một lỗi gì lớn lắm.
Phong nhìn biểu hiện trên khuôn mặt tôi, không nói gì chỉ lẳng lặng kéo tay tôi, đặt thanh kéo đàn lên những dây đàn violon, và một bản tình ca sâu lắng vang lên…….
Tiếng đàn đưa không khí của bữa tiệc chìm vào trong những nốt nhạc du dương đầy màu sắc, tất cả mọi người dường như đều đang mơ màng tận hưởng sự ngọt ngào sâu lắng của khúc đàn violon.
Tôi như người mất hồn, thả hồn theo tiếng đàn sát bên tai, cảm nhận từng hơi thở ấm nóng phả vào cổ mình của Phong, chợt xao xuyến, những ngón tay dài, mảnh khảnh của hắn đặt lên tay tôi kéo đi nhẹ nhàng.
……………………
một lúc lâu sau, khi tiếng đàn đã dứt, mọi người như tỉnh khỏi cơn mê, vỗ tay rào rào, ai lấy đều ngước những đôi mắt ngưỡng mộ về phía Phong, tôi vội vàng thoát khỏi vòng tay hắn hấp tấp chạy xuống thoát khỏi cái lễ đài ma quỉ, và tiếp tục đón nhận những ánh mắt muôn thưở một kiểu ghen tị của các cô tiểu thơ. tChap 39: Bị chơi đểu
Cuối cùng phần khai mạc buổi lễ đã kết thúc và h là phần mà tôi trông mong mòn mỏi nhất hà hà NHẮM thôi, xem kìa biết bao nhiêu là đồ ngon vật lạ, xem ra không thưởng thức phí cả đời.
Nghĩ vậy tôi bèn sung sướng nở một nụ cười phô ra hàm răng trên, cầm chiếc đĩa đi đến bên các món thức ăn, mà nuốt nước miếng ừng ực, ông trời đúng là không bạc đãi tôi.
- Cháu là……
một tiếng nói trầm đục vang lên ở phía sau khiến cho miếng biết tết bò trong họng tôi bị nghẹn lại.
Tôi vội vàng đặt chiếc đĩa xuống, lau chùi mồm mép cẩn thận rồi mới quay ra
- Bác là…._ tôi tròn mắt nhìn người đối diện, là bố của Phong và cũng là bạn của mẹ tôi chủ tịch tập đoàn W_ cháu chào bác ạ, cháu là Tôn Nữ Hà Nhiên, chúc mừng sinh nhật bác_ tôi cung kính cúi đầu chào mỉm cười lễ phép nói
- Ồ.._ đôi mắt bác Hải sáng lên rồi mừng rỡ nói_ vậy ra cháu là con gái của Phan Hoa và Mạnh Hùng hả (bố mẹ tôi)? Ta là Hải bạn đại học của bố mẹ cháu đấy.
- Dạ vâng, cháu biết ạ, xin lỗi bác, hôm nay bố mẹ cháu bận đột xuất nên không thể đến chúc mừng bác được.
- Không sao_ bác Hải cười hiền_ mà Nhiên này cháu bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?
- Dạ cháu 17 ạ_ tôi lễ phép nói
- Vậy là bằng tuổi thằng Phong nhà bác rồi, lúc nãy thấy hai đứa cùng đánh đàn chắc có quen biết nhau nhỉ? Cháu cũng học Thanh Đằng phải không?
- Dạ.. vâng_ tôi giật thót cả người vội trả lời
- Bác còn nghe nói cháu học giỏi. Haizzz nếu thằng Phong nhà bác được một nửa của cháu thì tốt biết mấy
- Hahaha, cũng bình thường thôi ạ._ tôi khiêm tốn nói, nhưng trong bụng thì đang nổ pháo hoa bùm bụp, sướng đến nổ mũi mất thui.
- Nếu vừa nãy nó có làm gì thất lễ đến cháu, thì bỏ qua nhé, nó là thằng sống thiếu thốn tình cảm của mẹ, bác lại bận rộn nên tính cách mới ngang tàng thế đấy
- Dạ không sao, cháu không để bụng đâu ạ._ tôi mỉm cười và nghĩ "không để bụng mới là chuyện lạ"
- Nhiên, ai vậy????_ tiếng thầy Thiên đột nhiên vang lên khiến tôi giật mình quay lại, ông thầy vừa thoát khỏi vòng vây của các cô gái đi đến bên cạnh tôi liếc mắt nhìn bác Hải dò hỏi
- À, đây là bác Hải, bạn mẹ em, và cũng là chủ của bữa tiệc này_ tôi giải thích
- Ra đây là bạn trai của Nhiên hả? đẹp trai lắm_ Bác Hải nhìn thầy Thiên gật gù nói
Thấy thế tôi vội xua xua tay giải thích:
- Không phải đâu ạ, đây là thầy giáo thực tập của cháu, chúng cháu chỉ đi cùng nhau thôi ạ.
- Vậy hả, thế mà bác cứ tưởng, à bác quên Hùng có cho cháu yêu đâu nhỉ?
- Vâng ạ hơ hơ_ tôi nói rồi cười như một con ngố, cái tính bảo thủ cố chấp của bố tôi đến người ngoài còn biết, híc híc
- Mà Nhiên này, nghe nói cháu sẽ ra nước ngoài du học phải không?
- Dạ vâng, cháu định sau khi tốt ngiệp cấp ba sẽ đi du học bên Mĩ, nếu được thì có thể sau khi tốt nghiệp đại học xong, cháu sẽ đón bố mẹ sang định cư ở bên đó luôn_ tôi mỉm cười nói, ôi nước Mĩ tươi đẹp hãy chờ ta.
- Vậy à, rất có chí đấy, hahaha….
- Bố………
Tiếng nói lạnh lùng của Phong đột nhiên vang lên ở đằng sau khiến tôi giật mình, cuộc trò chuyện bị gián đoạn.
Phong đi đến bên cạnh chỗ tôi và bác Hải đang đứng, khuôn mặt lạnh tanh, sắc thái rất khó coi, trong đôi mắt màu cà phê của hắn hình như có lửa. Sao vậy nhỉ? lại ăn nhầm phải bả chuột à?
- À, Phong lại đây con, chắc con cũng biết Nhiên nhỉ? con bé là con gái của bạn học đại học cùng với bố_ bác Hải lên tiếng
XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!