» Nội dung : ng đi đột nhiên có một bàn tay giữ tôi lại, tôi tức giận định quay mặt xuống xem cái kẻ nào dám bắt nạt con gái nhà lành, giữa đường giữa chợ mà cả gan nắm tay nắm chân người ta thì đập vào mắt tôi là khuôn mặt lạnh lùng của Phong.
Hắn nhìn tôi nhíu mày càu nhàu:
- Này sao chưa nói gì mà đã bỏ đi thế?
Cái gì thế này, vừa đấm vừa xoa ư, ban nãy còn quát tôi biến đi thế mà giờ còn hỏi như vậy được nữa, thật nực cười, bực mình tôi cáu kỉnh nói:
- Chẳng phải cậu đuổi tôi đi ư? Tôi biến để hai người thoải mái tâm tình đó
- Haha, cậu hiểu nhầm rồi, tôi không phải bảo cậu, người tôi muốn biến đi là cô ta kìa_ Hắn nhếch mép nói, rồi cười cười hất mặt về phía đằng xa nơi có một cô gái đang lủi thủi bước đi, chính là cô nàng bạch tạng cãi nhau với tôi lúc nãy.
Tôi tuy cảm thấy hơi vui vui vì người bị đuổi đi không phải là mình, nhưng nhìn bóng cô gái kia tôi bỗng thấy xót xa, cái cách hắn đối xử với các cô gái thật sự tàn nhẫn quá.
Nhưng đột nhiên, tôi bỗng cảm thấy tức giận, biết đâu hắn đuổi tôi đi để tạm chia tay với cô bạn kia rồi sau đó lại chạy theo để giải thích, cái kiểu này là định bắt cá hai tay đây mà. Nghĩ thế nên tôi hất tay hắn ra rồi gắt lên:
- Bỏ ra…. Đuổi đi rồi còn chạy theo tôi làm gì, tôi không phải là cái loại bám váy đàn ông xí lộn bám quần đàn ông đâu nhé, đuổi thì đây đi, đây cũng chẳng thèm .
- Hừ, tôi phải nói như thế nào thì cậu mới tin đây, người tôi muốn đuổi không phải là cậu.
- Có ma mới tin cậu, tự dưng cậu quát biến đi mà không thèm nói rõ tên ai, trong khi ở đó có đến hai cô gái, thì chúa mới biết cậu đuổi người nào, ở vào tình huống ấy, chẳng lẽ tôi cứ đứng trơ mắt ếch nhìn để sau đó bị đá đi như con cún à?
- Thôi, thôi được rồi không nói chuyện này nữa…. thế cậu đến tìm tôi có chuyện gì không?
- Chẳng có gì cả _tôi sẵng giọng đáp
- Thế ai vừa bảo mình gặp nạn, còn bảo cần sự giúp đỡ của tôi?_ hắn nhướn mày hỏi
- À thì…_ trời ạ, mải cãi nhau với hắn mà tôi quên béng đi mất nỗi bất hạnh của mình lúc này, cái bụng của tôi đang biểu tình dữ dội đây, vì thế mà từ khuôn mặt cau có khó chịu tôi vội thay bằng một nụ cười tươi tắn nói_ ây da bây giờ mới nhớ ra, cậu Phong có trí nhớ tốt thật đấy hihi
- Hử…gì thế này…sao cậu thay đổi bộ mặt nhanh thế, lại định giở trò gì hả?
- Ầy…ầy, sao cậu toàn nghĩ xấu cho người khác thế, sống không thọ đâu.
- Thế có chuyện gì thì nói đi chứ lằng nhằng mãi.
- Hihi Phong nè, giờ là trưa rồi ha?
- Ừ, thì sao?
- Thì cậu không thấy đói hả?
- Không, tôi vừa ăn trưa rồi.
Trái đất như ngừng quay, thế mà tôi còn ôm cái mộng tưởng sẽ được hắn đãi ăn trong một nhà hàng sang trọng cơ đấy, té ra là hắn đã xơi bữa trưa một cách ngon lành từ trước rồi, thế mà cũng không thèm nói.
Huhuhu ông trời ơi, đến cơ hội sống cuối cùng ông cũng triệt phá của con ư. híc híc tôi đói phát run lên đây, thế mà từ nãy đến giờ cứ phải cười, phải nói như một con ngố với cái tên chết dẫm này. Đã thế lại phải nghe cái giọng lạnh lùng, nhừa nhựa đáng ghét của hắn nữa chứ.
- Này cậu sao thế bị đơ à? Sao tự dưng lại hỏi chuyện đó._ hắn hỏi
- Mặc xác tôi, tôi chẳng thèm nói với cái loại vô duyên, vô dáng, vô dạng, vô hình, vô tình, vô nghĩa như cậu…._ tôi bực mình hét toáng lên
- Ê, tôi làm gì mà tự dưng cậu mắng tôi kinh thế?_ hắn nhăn mặt gắt
- Hừ, cậu có bị thiểu năng trí tuệ không, sao tôi nói từ nãy đến giờ mà cậu cũng không chịu hiểu thế?
- Vừa vừa thôi nhé, cậu không nói làm sao tôi biết, đã thế lại cứ mắng tôi xa xả ấy_ hắn bất bình nói
Chúa ơi, xin người hãy giáng cho cái tên đang đứng trước mặt con đây một tia sét, cho hắn nổ não luôn đi, thật không hiểu hắn ngốc thật hay giở vờ ngốc nữa.
- Nói đi chứ.
- Tôi… tôi .._ tôi lúng túng, chẳng lẽ bây giờ lại nói toẹt ra là tôi đói nhưng lại không có tiền muốn hắn mời một bữa ư? Không được như thế thì mất mặt lắm.
- Tôi cái gì? Sao cậu cứ ấp úng như gà mắc tóc thế?_ hắn gắt lên
- Tôi…tôi, ừm…không..không có gì cả…ọc….ọc…ọc
Một âm thanh du dương đột nhiên vang lên, tôi cứng cả họng, mặt xanh như tàu lá chuối.
Ôi trời đất ơi cái bụng chết tiệt không thèm hỏi ý chủ nhân đã biểu tình rồi, sớm không kêu, muộn không kêu lại kêu đúng lúc này, làm cho tôi ngượng chín cả mặt, ước gì bây giờ ở đây có một cái lỗ nhỉ tôi sẽ không ngần ngại mà chui xuống.
Tôi ngàn ngại ngước khuôn mặt đỏ lừ vì ngượng lên len lén nhìn Phong, hự cái biểu hiện trên khuôn mặt hắn khiến tôi ngượng đến chết đi mất.
Thằng cha ấy hết tròn mắt lên nhìn khuôn mặt đỏ ửng của tôi rồi lại nhìn xuống cái bụng lép kẹp đến siêu mẫu cũng phải ghen tị, khuôn mặt trông ngố không chịu được.
- P..h…i…i….ì hahaha thì ra là đói..._ Hắn bật cười khuôn mặt ánh lên sự thích thú, lúc cười trông hắn đẹp và dễ thương hơn hẳn.
Nhưng đẹp hay không tôi không quan tâm, cái chính là hiện tại hắn đang đem tôi ra làm trò đùa, thật mất mặt quá.
Đúng là có thực mới vực được đạo, vì thế mà khi không có thực, đạo của tôi đã rớt cái oạch, đau đớn quá. Tôi nghĩ rồi tức giận nghiến răng ken két trừng mắt lên nhìn khuôn mặt đểu giả của hắn chỉ hận chưa chà được nó xuống đường.
Sau vài giây hạnh phúc khi được cười trên nỗi đau khổ của người khác, lúc này Phong mới để ý đến khuôn mặt đằng đằng sát khí, tí nữa thì giết người của tôi.
Hắn vội thu nụ cười lại, quay mặt sang hướng khác đưa tay lên sát miệng vờ ho khù khụ. Rồi khẽ đằng hắng giọng, hắn quay sang nhìn tôi khẽ nhếch môi nói:
- E..hèm, ừm… không hiểu sao tôi bỗng thấy đói quá, hay là chúng ta sang bên kia tìm quán cơm nào ngồi ăn đi, dù sao cũng đã trưa rồi.
Nụ cười trên khuôn mặt hắn bị ghìm lại bằng cách cố mím thật chặt môi, quai hàm bạnh ra khuôn mặt thì đỏ ửng lên, nhưng đôi mắt hắn vẫn ánh lên sự thích thú.
Đúng là cái đồ đểu, sao không cười to nữa lên. Hắn nghĩ sau khi đã cười chế giễu tôi thoả thuê rồi bố thí cho tôi một bữa cơm thì tôi sẽ cảm kích hắn đến phát khóc chắc, không đời nào, đây không thèm.
Nếu vài phút trước hắn nói như vậy thì có thể tôi sẽ đội ơn hắn lắm lắm, nhưng bây giờ thì cơn giận và xấu hổ đã át cơn đói rồi nên dù hắn có dải kim cương mời tôi đến quán cơm tôi cũng chằng cần, tôi tức giận nghĩ rồi hét lên :
- Hừ không thèm nữa, có chết đói tôi cũng không nhờ đến cậu
Nói rồi tôi giận dỗi bỏ đi, đúng là nhục như con đùng đục.
Nhưng mờ ư..ư..ư cái bụng tôi nó đúng là chân thực đến phát cáu cứ sôi lên ùng ục đánh trống ầm ầm, tôi đói đến giã rời chân tay, tứ chi bải hoải, biết thế không thèm làm cao, cứ muối mặt ngồi ăn cùng hắn rồi sau đó tính kế trả thù sau có phải tốt không, bây giờ chẳng lẽ lại phải lết cái thân tàn này về nhà chờ đến bữa tối chắc.
Đang đau khổ vật vã vì…đói chợt tôi giật mình khi nghe thấy tiếng gọi:
- Này chờ đã….
Và bàn tay tôi bị giữ lại…..Chap 26: Tình cảnh trớ trêu
Tôi vốn không phải là một đứa hay tưởng tượng nhưng lúc này đây tôi nghĩ mình đang tưởng tượng. Bởi vì cùng một câu: "này chờ đã.." mà có đến hai người nói, và…bàn tay tôi thì bị giữ lại không phải một mà là hai bên.
Tôi đờ đẫn cả người vội quay mặt sang bên phải, khuôn mặt lạnh lùng của tên Phong đập vào mắt khiến tôi giật mình suýt sặc. Hắn nhìn tôi trừng trừng quát lên:
- Sao cậu cứ thích tự tiện bỏ đi mà không thèm hỏi tôi thế.
Ơ hơ hơ cái đồ chập cheng bị lang ben này, tôi có chân thì tôi đi chứ việc gì phải báo cáo hắn, tôi định gân cổ lên quạt cho hắn một trận, thì bỗng thấy bàn tay trái của mình đau nhói.
Tôi vội quay phắt sang bên trái, ôi trời ơi ông thầy khỉ vàng đang nhìn tôi trừng trừng bằng đôi mắt toàn lòng trắng, quai hàm bạnh ra, ông thầy quát lên khiến tôi sợ suýt căn phải lưỡi:
- Nói mau, sao em lại làm thế với tôi, con gái gì mà ác thế.
Tôi cúi đầu định lên tiếng xin lỗi nhưng đã bị tên Phong giật mạnh tay phải quát:
- Cậu nói đi chứ, sao lại đột nhiên bỏ đi hả
- Ơ tôi…
Ông thầy khỉ vàng lại giật cánh tay trái của tôi cũng gắt lên:
- Sao em không trả lời hả?
- Ơ em…
- Sao cậu lại dám lờ tôi đi nói chuyện với tên khỉ vàng ấy hả_ tiếng Phong
- Ai cho cậu bảo tôi là khỉ vàng hả đồ chó nâu kia, không đừng để ý đến hắn, mau đi với tôi, mẹ em vừa gọi điện đấy_ Ông thầy Thiên lên tiếng đốp lại.
- Không, cậu mà đi với hắn là chết với tôi.
- Hừ, cậu là ai mà dám dọa em ấy?
- Thế anh là ai mà dám đòi đưa cậu ấy đi?
- Tôi là ai cậu không cần quan tâm, đồ chó nâu
- Thế tôi là ai anh cũng không cần quan tâm, đồ khỉ vàng
- Cậu muốn đấu với tôi đến cùng phải không?
- Chỉ sợ anh không dám thôi.
Cứ thế hai cái tên trốn trại này giằng co nhau kéo tay tôi qua lại, bọn hắn làm cứ như thể tôi là một món đồ chơi vô tri vô giác, người tôi chỉ chực vỡ ra làm hai mảnh, bọn hắn tiếp tục trừng mắt lên cãi nhau, không thèm để ý đến khuôn mặt méo như quả kéo của tôi.
Tức nước vỡ bờ, tôi giật mạnh tay mình ra khỏi hai tên kia và giận dữ gào lên:
- Này, đồ điên có thâm niên, hai người có thôi đi không hả, nếu muốn thì hãy đi khuất mắt tôi rồi hãy cãi nhau, đang đói đến chết đi được đây còn lôi qua lôi lại, mang tôi ra làm vật thí mạng nữa, dở nó cũng phải có mức độ thôi còn để người khác dở mới nữa chứ.
Hai tên cứng họng lập tức dừng lại, ngơ ngác nhìn tôi, vẻ mặt đều dịu đi rồi cùng nói:
- Xin lỗi_ đồng thanh tập một
- Này, ai cho cậu nói theo tôi hả đồ chó nâu?
- Có mà anh bắt chước tôi thì có, đồ khỉ vàng.
Ôi, ôi cứ như thế này thì hai tên kia sẽ cãi nhau tới sáng mất, thân tôi đúng là thân con châu chấu mà, thôi được rồi đành đánh lạc hướng họ vậy, nghĩ thế nên tôi kêu to lên:
- Ối, đói chết mất
- Vậy chúng ta đi ăn cơm đi_ đồng thanh tập hai
Tôi vội vàng lên tiếng trước khi hai tên kia lại tiếp tục cãi nhau:
- Vậy chúng ta đi thôi, tôi đói lắm rồi.
- Đến nhà hàng nhật đi_ Phong nói
- Không, cơm Ý ngon hơn_ thầy Thiên phản pháo
- Nhật
- Ý
- Nhật
- Ý
….
- Thôi đi, cho tôi xin hai chữ bình yên, các người không cãi nhau thì không chịu đc hả, lớn rồi mà như con nít, còn ra thể thống gì nữa.
- Thế em muốn ăn cơm gì? Nhật hay Ý?
- Chẳng Nhật nheo hay Ý éo gì hết, ăn cơm Việt Nam, đến nhà hàng kia đi tôi đói sắp lả đến nơi rồi.
Tôi nói rồi bước phăng phăng về phía trước, trong lòng ngùn ngụt lửa giận, lúc cần thì chằng thấy ai, còn lúc không cần thì cứ kéo đến cả một ở, bực cả mình…..
�� t�Qht�� U đến với anh ấy, nhớ là phải mạnh tay vào thì anh ấy mới nghe lời, nhé hihi
Lẽ dĩ nhiên là sáu cô gái tin sái cổ sung sướng như được lên mây, cả sáu cô đều lao đến vồ lấy ông thầy khỉ vàng như mèo vồ cá ra sức nũng nịu, kéo tay kéo chân, khiến ông thầy ú ớ, chẳng hiểu gì cả.
Nhân lúc ấy tôi nhanh chân lủi ra ngoài, ông thầy khỉ vàng nhìn thấy tôi vội kêu lên:
- Này…này cứu tôi với, em đi đâu đấy?.
Tôi quay lại mỉm cười rõ tươi kêu lên:
- Em đi trước đây, thầy cứ ở lại vui chơi cho đời mới mẻ nhé. Kha..kha…kha
Rồi tôi hôn gió ông thầy một cái lẹ làng đẩy cửa bước ra ngoài trước đôi mắt trân trối của người thầy vĩ đại.Chap 27: Ăn cơm
Thế là ba chúng tôi bước vào cửa hàng ngay bên kia đường, thực đơn vừa được đưa ra Phong và thầy Thiên đã thi nhau thể hiện bản năng con nhà giàu của mình, một lúc sau trên bàn chúng tôi ngồi đã ngập tràn thức ăn ngon.
Trời ạ, họ nghĩ tôi là heo chắc, làm sao có thể ăn hết chỗ này, dù nhà có giàu đến thế nào đi chăng nữa cũng không nên phung phí thức ăn phải nghĩ Châu Phi đang bị nạn đói hoành hành chứ, tôi lắc đầu ngao ngán rồi… lao vào ăn, tại đói quá mà.
- Em ăn thịt gà đi_ thầy Thiên nói rồi mỉm cười gắp vào bát tôi một miếng thịt gà ngon lành, nhưng tôi chưa kịp đưa miếng thịt gà lên miệng thì đã bị Phong chặn lại, vất trả miếng thịt gà vào bát của ông thầy khỉ vàng càu nhàu:
- Đừng có ăn thịt gà, xương cứng lắm dễ hóc (trời ạ, hắn xem tôi là đứa trẻ lên ba à), ăn tôm đi, tôm nhiều dinh dưỡng lắm_ rồi hắn gắp vào bát tôi con tôm to sụ.
Lẽ dĩ nhiên là lại xảy ra một cuộc cãi nhau
- Này_ tiếng nói nhỏ nhẹ của tôi vang lên cắt đứt cuộc cãi nhau_ đã có ai nói hai người giống hai con cún con đang tranh ăn chưa? Nếu chưa thì giờ đã có tôi rồi nhỉ?_ tôi mỉm cười dịu dàng nói rồi đột nhiên
RẦM…._ tôi đập bàn đứng dậy gầm lên:
- Có biết đây gọi là gì không? Là giọt nước tràn li đấy, cái gì nó cũng phải có chừng mực thôi, điên cũng phải có lúc dở cũng phải có giờ thôi chứ, là gì mà khùng quanh năm suốt tháng, đủ bốn mùa xuân hạ thu đông thế, nói cho mà biết tôi ghét gà, tôi căm tôm và tôi sẽ căm thù hai người nếu còn tiếp tục phá hỏng bữa cơm của tôi.
Sau khi hả giận bằng cách quạt cho hai tên này một bài, tôi mới chợt nhận ra mình đang là trung tâm của những ánh mắt.
Ngại quá, tất cả cũng chỉ tại hai tên mắc dịch này, tôi lừ mắt sang bọn hắn rồi dịu nét mặt xuống mỉm cười quay ra nói với mọi người xung quanh:
- Xin lỗi vì đã làm phiền, mọi người cứ tiếp tục đi ạ, chỉ tại hai thằng em của cháu nó nghịch quá, bảo mãi không được nên cháu mới phải dùng biện pháp mạnh như thế hì hì.
Những người xung quanh khẽ gật đầu rồi quay trở lại bữa ăn của họ. tôi cũng thở phào, ngồi xuống thì nhận được hai đôi mắt đang nhìn mình trừng trừng, tôi thản nhiên cười nói:
- Giận cái gì mà giận, nếu tôi không nói như vậy thì đã bị người ta đá ra đường trước khi xử lí xong bữa ăn rồi, mà làm em tui cũng vinh hạnh lắm chứ bộ hihi, thôi ăn đi, chán hai người quá, bữa ăn cũng không được yên
hai tên con trai đành im lặng nuốt đắng, ném những ánh mắt khó chịu về phía nhau.
Sau khi giải quyết xong bữa trưa một cách chật vật, cuối cùng tôi đã no nê. Tôi uống một hớp nước, ngả người ra ghế, rồi thở dài một cái tôi mãn nguyện nói:
- Haizzzz….. dễ chịu quá, cứ tưởng chết đến nơi rồi chứ.
Rồi tôi khẽ hất đầu về phía bàn thức ăn mỉm cười dịu dàng nhỏ nhẹ nói:
- À…ừm, phần còn lại đành phải nhờ thầy và bạn Phong thui, quý hai người lắm cơ, tui ra ngoài chờ trước nhé, hihi
Nói rồi tôi nhanh chân chạy tót đi, để lại hai tên đang ú ớ không lên lời. Khà khà, đúng là cơm ngon nhất trên đời là cơm chùa.
Nhưng 10 phút rồi mà tôi chẳng thấy bóng dáng của hai tên kia đâu, hai cái người này lại gây ra chuyện gì chăng, mà cũng có thể cả hai đều không đủ tiền giả người ta nên bị bắt lại để rửa bát thì sao nhỉ? Nếu thế thì phải chuồn nhanh thôi kẻo bị vạ l
XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!