* Danh ngôn tình yêu:
TOP Game Hay
Tìm kiếm


Menu Nhanh
Tiểu thuyết | Truyện ngắn | Truyện tình yêu | Truyện teen | Truyện ma | Truyện Voz | Văn mẫu | Tải game
• Bài viết :Hay là…Anh cưới em đi – Chương 13
• Post By : Mr10_9x
• Lượt xem: 1446
• Mục: Tiểu thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Facebook

Cô nhanh chóng vào phòng và lấy tập tài liệu ra thì đã thấy Đăng Minh đứng dựa lưng vào cánh cửa phòng của cô, đôi mắt nhìn cô đầy khó hiểu. Cô cũng chẳng hiểu vì sao hắn lại nhìn cô như vậy, cô chỉ mới trách hắn có mấy câu rằng mắt hắn để làm cảnh à thôi mà. Từ trước đến nay hắn đâu phải người dễ giận như vậy.


Bước ra phía cửa, hăn đột nhiên hỏi cô:


“Ngươi và Hoàng Phong đang giận nhau à!”


Cô đang mải miết xem lại chồng tại liệu xem còn thiếu văn bản gì hay không thì thấy hắn hỏi vậy, cô thật thà trả lời:


“Ta và hắn thì có gì mà phải giận nhau?”


Cô lại thấy hắn im lặng, nhưng ra đến cổng thì hắn lại lên tiếng.


“Sao ngươi và hắn lại mỗi người một phòng?”


Nghe đến đây thì cô giật bắn mình. Thôi xong rồi, lúc nãy trong lúc ngớ ngẩn cô lại quên bẵng đi mất rằng chuyện cô và Hoàng Phong mỗi người một phòng không được để cho ai biết và chính cô lại còn nhờ Đăng Minh vào phòng mình lấy tài liệu cho cô nữa. Và giờ thì hắn đã biết cô và Hoàng Phong không ở chung phòng. Có nên giải thích rằng tại Hoàng Phong đi vắng nên cô sang phòng đó để ngủ cho thoải mãi không, có ai tin được rằng vợ chồng mới cưới mà đồ đạc của vợ để một phòng còn của chồng để một phòng không. Giải thích cho tên này thế nào bây giờ? Đang lóng ngóng không biết trả lời thế nào thì cô lại nghe có một tiếng nói khác vang lên.


“Cô ấy muốn con gái mình được thấy trước phòng của nó đó mà!”


Cô giật mình lần nữa quay lại thì thấy Hoàng Phong đã đứng phía sau bọn cô từ lúc nào. Hắn ta bảo đi công tác tận 4 ngày nhưng sao mới hai ngày đã về rồi thế này? Mà hắn ta vừa nói gì cơ? Hắn ta bảo cô ở trong cái phòng màu hồng ấy để làm gì cơ? Cái gì mà muốn con gái thấy trước phòng của nó? Trong lúc cô trợn tròn mắt nhìn hắn thì hắn đã đến bên cạnh, cầm tay cô kéo về phía sau lưng hắn. Tuy cô rất muốn đính chính rằng không có chuyện đó nhưng lại nghĩ nếu cứ để Đăng Minh hỏi vặn thêm vài câu nữa thì mọi chuyện sẽ lộ tẩy hết mà hắn mà biết thì thể nào có ngày mẹ cô cũng biết, và như thế thì bà sẽ sốc chết mất. Thế nên cô đành ngoan ngoãn để cho Hoàng Phong kéo tay cô về phía sau lưng hắn.


Đăng Minh thấy thế cũng cầm một tay cô giữ lại. Cô lại giật mình nhìn về phía hắn.


Hai người con trai xiết chặt tay cô khiến cổ tay cô đau điễng nhưng mắt thì không thèm nhìn đến cô mà nhìn nhau chằm chằm. Mặt Hoàng Phong trông đến là khó coi, chắc hắn ta rất tức giận vì cô lại để cho Đăng Minh phát hiện ra việc cô và hắn không ở chung phòng rồi suy ra cô và hắn chẳng qua chỉ là vợ chồng hờ, mà như vậy thì tổn hại danh dự của hắn và cũng là vi phạm hợp đồng. Còn đối với Đăng Minh chắc hẳn với cái đầu của hắn thì đã nghĩ ra được cái gì đó không ổn giữa cô và Hoàng Phong, hắn ta không muốn cô phải chịu khổ vì bất cứ ai, cái này cô hoàn toàn biết rằng hắn nghĩ cho cô. Nhưng cũng không cần đằng đằng sát khí nhìn nhau như vậy chứ.


Hoàng Phong bỗng nhiên lên tiếng:


“Buông tay!”


Đăng Minh nghe thấy thế thì phì cười, xong hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, hắn nói:


“Còn nhớ tôi đã nói gì không, trừ khi anh bước qua xác tôi!”


Cô thấy mặt Hoàng Phong ẩn hiện tia giữ tợn, người hắn lại tỏa ra cái khí thế bức người của một công tử nhà giàu. Hắn lại nhếch miệng nhìn Đăng Minh rồi nói.


“Được!”


Chỉ cần nghe thấy từ này thôi thì toàn thân cô bỗng nhiên lạnh toát. Sao hắn có thể chỉ dùng một từ thì có thể đàn áp tư tưởng người khác được cơ chứ. Bỗng nhiên Hoàng Phong thả tay cô ra, hắn không nhìn Đăng Minh nữa mà quay sang nhìn cô, ánh mắt hắn vừa quét qua người cô lại khiến cô bất giác giật mình. Không nhanh không châm, hắn nói:


“Lại đây!”


Không hiểu sao khi nhìn thấy hắn như vậy, nghe hắn nói như vậy và bỗng nhân ra tình cảnh cô đang tay trong tay với Đăng Minh trước mặt một kẻ được coi là chồng cô đây thì cô loại thoáng bối rối ngượng ngập, cô bỗng thấy giống như mình đang làm một việc có lỗi với hắn. Cô nhìn Đăng Minh ái ngại rồi gỡ bàn tay cô ra khỏi tay hắn, bàn tay hắn ban đầu còn kiên quyết không buông nhưng rồi nhìn vào ánh mắt như van nài của cô, hắn lại thở hắt ra và buông tay. Nhưng trước khi cô bước về phía Hoàng Phong, hắn ta lại xoa đầu cô và nói:


“Chờ nhé!”


Cô không hiểu rằng hắn nói cô chờ cái gì cho đến hai ngày hôm sau, khi cô nghe tin căn nhà phía trước cửa nhà cô đổi chủ, và chủ của nó lại không ai khác ngoài Đăng Minh.


Ngay khi vừa chuyển đến nhà mới, hắn đã hớt hơ hớt hải chạy sang để khoe cô và mời cô sang thăm quan nhà hắn. Sân nhà hắn trồng toàn hoa hồng, theo lời hắn nói thì đây là hoa hồng trắng mà cô thích nhất, cô nghe thấy hắn nói rằng hắn trồng hoa hồng trắng thì cũng cảm thấy hứng thú vô cùng.


Đăng Minh chuyển tới, hắn ta giúp đỡ cô dọn dẹp sân vườn, giúp cô trồng rất nhiều hoa hồng trong vườn nhà cô, giúp cô làm một cái chuồng nuôi chim bồ câu màu trắng, hắn còn chờ cô đi làm cùng, mang đồ ăn ngon sang cho cô để cô đỡ phải mất công nấu nướng. Thấy vậy, cô cũng cảm thấy có thêm Đăng Minh ở bên cạnh quả là hữu ích.


Nhưng cái tên Hoàng Phong thì hoàn toàn không nghĩ như vậy, hắn cho rằng Đăng Minh rất phiền phức, hắn bỗng dưng đòi tự dọn dẹp sân vườn, hắn nói không thích hoa hồng vì mùi rất khó chịu, thay vào đó hắn gieo đầy hạt củ cải trong vườn nói củ cải vừa giúp xanh vườn, vừa có củ cải để ăn, thêm nữa, hắn bắt Đăng Minh mang cái chuồng và mấy con bồ câu của anh ta về và một mực bắt cô xin bố mẹ cô cho hắn mấy con gà con để hắn thả trong vườn. Không những bắt cô cùng hắn cho gà ăn, trồng củ cải cùng hắn mà hắn còn hớn ha hớn hở trêu chọc cô khi cô đang phải giang nắng để tưới củ cải cho hắn. Cô đang phụng phịu làu bàu thì hắn lại lôi máy ảnh ra chụp rồi rửa ra một loạt hình “xấu không thể tả được” của cô và dán khắp nhà khiến cô phải vất vả lắm mới thu dọn hết chúng, nhưng rồi hôm sau lại thấy hắn dán lên như cũ. Cô phải làm sao khi mà hắn đang giữ hình gốc kia chứ. Cô có thể kiện hắn tội xâm phạm quyền hình ảnh không nhỉ?


Không những thế, hắn ta một mực không chịu ăn đồ ăn Đăng Minh làm, hắn nói ăn đồ ăn không rõ nguồn gốc sẽ dễ bị đau bụng và nhất định không cho cô nhận đồ ăn mang về với lý do để đồ ăn đó nhỡ hắn không may ăn phải thì sao. Thêm nữa, thay vì trước đây hắn có xe đến tận nhà đón hắn đi làm còn cô thì đi bộ đến công ty vì cũng không xa lắm thì giờ hắn cũng một mực bắt cô phải lên xe đi làm cùng hắn vì sợ mẹ chồng cô phát hiện không đi làm cùng nhau thì không hay. Nhưng cô một mực không đồng ý vì trước giờ cô không quen cùng hắn đi làm, cô vẫn đi làm cùng với Đăng Minh như bình thường. Nhưng rồi cuối cùng, hắn yêu cầu cô nghỉ việc bởi hắn không muốn trong mắt người khác “phu nhân” của hắn phải đi làm vất vả, người ta sẽ nói hắn không biết thương vợ, ảnh hưởng đến hình tượng của hắn và suy ra cô vi phạm hợp đồng. Cái lý lẽ như vậy cô nghe không lọt và chắc chắn là còn lâu cô mới đồng ý thỏa hiệp với hắn.


Cô thật sự không hiểu sao hắn có thể đối xử với cô như vậy, nhưng thứ cô thích thì hắn đều thay thế hết tất thảy bằng thứ hắn thích với một lý do đây là nhà hắn, lại còn bắt cô nghỉ việc. Thật quá trẻ con. Không thèm đôi co với hắn, cô cũng không thèm nói chuyện với hắn nữa. Chính vì thế mà hắn sau nhiều lần bị quê vì nói chuyện với cô mà cô không thèm đáp lời thì hắn cũng quay sang giận dỗi mà không thèm nói chuyện với cô nữa.


Những ngày này trong nhà, đối với cô thì hắn không khác gì bức tường. Cô coi hắn như không tồn tại. Nhưng cô đâu có ngờ hôm nay sau khi đi thăm mẹ cô trở về, khi cô và hắn vừa bước xuống xe thì giật mình phát hiện ra mẹ chồng cô đang đứng trước cửa nhà để đợi bọn cô.


Cũng may sau sự việc với Đăng Minh lần trước, cô và hắn đã thống nhất là sẽ để đồ đạc của bọn cô trong phòng hắn để tránh có sự viếng thăm bất ngờ như thế này còn ngủ thì cô vẫn sẽ ngủ trong “phòng em bé” nên khi mẹ cô chồng cô bước vào nhà cũng không thấy có gì là bất thường.


Nhưng không có gì bất thường chứ không phải mọi chuyện sẽ diễn ra bình thường bởi vì mẹ chồng cô nói rằng sẽ ở đây với bọn cô một thời gian vì bà đang giận dỗi ông chủ tịch vì ông không quan tâm đến bà. Nghe thấy vậy thì cô nhìn Hoàng Phong đầy lo lắng, không thể để bà chủ tịch ở đây được!


Cô ra sức khuyên can bà nên suy nghĩ kỹ, rằng ông chủ tịch do quá bận rộn nên mới không có thời gian quan tâm bà. Nhưng rồi bà một mực không chịu ra về vì bà muốn cho ông chủ tịch biết thế nào là giá trị của một người phụ nữ, thêm nữa là bà rất nhớ vợ chồng cô nên sẽ ở đây chơi với vợ chồng cô vài ngày. Thế nên cô và hắn cũng chỉ còn biết nhìn nhau ngao ngán.


Và cái việc đáng lo lắng nhất cũng đến.


Đêm hôm đó, mẹ chồng cô lại vui vẻ đẩy cô và Hoàng Phong vào phòng và đóng cửa lại kèm theo một lời chúc ngủ ngon cùng với một ánh nhìn lấp lánh. Bà còn nhấn mạnh rằng bà sẽ ngủ ở phòng cháu nội của bà và sẽ không làm phiền hai bọn cô. Lại một lần nữa, cô và hắn bị bà dồn vào chung một phòng.


Cô và hắn lại nhìn nhau không biết nói gì. Có lẽ do vẫn còn tức giận nhau nên hành động của cô và hắn bỗng nhiên ngượng ngập. Đang định mở miệng hỏi hắn sẽ phải ngủ như thế nào, xong cô đã thấy hắn nhảy lên giường và nằm xuống, đúng là đồ con trai nhỏ mọn thù dai, cô không thèm chấp với hắn. Nếu hắn đã nằm trên giường thì cô sẽ nằm dưới sàn vậy, dù gì đây cũng là phòng của hắn nên cô không thể đòi hỏi chủ quyền được.


Đang đ
ịnh nằm xuống thì cô bỗng nghe tiếng gõ cửa. Cô vội chạy ra mở cửa thì thấy mẹ chồng cô đã nở nụ cười trìu mến nói rằng bà muốn tham quan phòng của bọn cô, cô hơi e dè nhưng không dám ngăn cản bà.


Bà bước vào trong phòng nhìn một lượt rồi quay sang mắng Hoàng Phong rằng trong phòng có phụ nữ mà sực nức mùi nước hoa đàn ông, rồi bà quay sang hỏi cô rằng có phải hắn bắt nạt cô không thì cô vội vàng giải thích rằng không phải, bởi nếu mà cô dám hé răng nói với bà chủ tịch một câu về việc hắn bắt nạt cô thì cuộc sống của cô từ nay về sau sẽ chỉ còn một màu xám xịt, giữa hắn và bà chủ tịch thì tốt nhất không nên dùng bà chủ tịch để đối đầu với hắn bởi cô phải sống chung với hắn về sau nữa mà. Phải nhẫn nhịn, phải nhẫn nhịn, tự lực cánh sinh là tốt nhất.


Đang mải suy nghĩ thì cô lại nghe thấy tiếng bà chủ tịch mắng Hoàng Phong rằng hắn không được xịt cái mùi nước hoa của hắn trong phong nữa, vì nó sẽ làm cho Thiên An khó chịu vì chính bà cũng thấy khó chịu và phụ nữ mà khó chịu thì không thể nhanh chóng sinh em bé được.


Nghe đến đây thì mặt cô bỗng đỏ bừng vì xấu hổ. Quay sang nhìn hắn, thấy mặt hắn lại lạnh tanh thì cô lại khẩn trương giải thích với bà chủ tịch:


“À, mẹ, cái này không phải do chồng con xịt đâu, là do…do con xịt đó mẹ, con thích cái mùi này!” Ặc, sao mà cô có thể nói rằng mình thích cái mùi này cơ chứ. Đúng là vội vàng quá thì sẽ không nói được cái gì ra hồn.


Nghe đến đây thì bà chủ tịch thoáng sững người, xong cô thấy hai má của bà bỗng đỏ lên, quay sang Hoàng Phong thì thấy mắt hắn ta lấp lánh ý cười.


Rồi bà chủ tịch chúc bọn cô ngủ ngon và nhanh chóng đi ra ngoài, cửa phòng lại đóng lại. Cô thở hắt ra ngoài, coi như qua được một ả

« Trước12

Bạn đang xem
Bạn có thể Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook

Bình luận facebook

Cùng chuyên mục

»Hay là…Anh cưới em đi – Chương 12. (2015-01-30)
»Hay là…Anh cưới em đi – Chương 22. (2015-01-30)
»Hay là…Anh cưới em đi – Chương 27. (2015-01-30)
»Hay là…Anh cưới em đi – Ngoại truyện 6. (2015-01-30)
»Hay là…Anh cưới em đi – Chương 10. (2015-01-30)
1234...131415»

Bài viết ngẫu nhiên

» Anh xin lỗi, mình yêu nhau nhé
» Đừng cố gắng chạy trốn Vì đó là định mệnh - Trang 1
» Hay là…Anh cưới em đi – Ngoại truyện 3
» Yêu – Special chapter
» Hay là…Anh cưới em đi – Chương 1
1234...121314»
Tags: