Disneyland 1972 Love the old s
* Danh ngôn tình yêu:
TOP Game Hay
Tìm kiếm


Menu Nhanh
Tiểu thuyết | Truyện ngắn | Truyện tình yêu | Truyện teen | Truyện ma | Truyện Voz | Văn mẫu | Tải game
• Bài viết :Hay là…Anh cưới em đi – Chương 16
• Post By : Mr10_9x
• Lượt xem: 1208
• Mục: Tiểu thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Facebook

“Sao anh không gọi tôi dậy?”


Cô bực tức rằng tại sao chuyện quan trọng như vậy hắn có thể biết mà không nói với cô một tiếng nào. Nhưng vừa nói xong thì đã bắt gặp ánh mắt khó hiểu của bố mẹ cô nhìn chằm chằm. Cô lại mất bình tĩnh rồi. Lại ăn nói không suy nghĩ rồi.


“Tối qua cô ấy hơi mệt, và con nghĩ sáng sớm nay thể nào cô ấy cũng đến đây!” Hắn không thèm trả lời câu hỏi của cô mà lại quay sang thanh mình với bố mẹ cô, nhưng cô thấy mắt hắn vẫn nhìn cô rồi nhướn mày cố ý nhấn mạnh vào chữ “hơi mệt”. Cái tên này, lại muốn làm người khác bẽ mặt đây mà.


Cô đang không biết phải nói thế nào thì bố cô lại nhìn cô sửng sốt:


“Con bỏ nhà đi à? Hai con cãi nhau sao?”


Thì ra lúc này bố cô đã để ý đến đống hành lý của cô mang theo đã được hai tên hộ lý để ngay ngắn ở góc tường. Cô vội vàng phủ nhận rồi nhanh chóng giải thích rằng vì muốn ở lại trong bệnh viện chăm sóc cho mẹ nên cô định ở lại đây một thời gian, giờ mẹ đã tỉnh lại và có bố chăm sóc thì dĩ nhiên là cô sẽ về nhà chứ. Cô cười xuề xòa.


Bố cô nghe những lời cô nói thì lắc đầu. Mẹ cô cũng vậy. Xong mẹ vẫy hắn lại gần rồi cầm tay hắn, dù mệt mỏi nhưng bà vẫn nói với hắn rằng cô là một đứa hay làm trước khi nghĩ, nhưng là một đứa không có bụng dạ gì, mong hắn hãy bao dung với cô. Rồi mẹ quay sang nhìn cô nói với cô rằng có được người chồng yêu thương cô như hắn là phúc của cô. Phúc đức cái gì không biết. Hắn ta có yêu thương gì cô đâu, hăn ta chỉ coi cô là osin của hắn và là thú vui tiêu khiển của hắn thì có. Nhưng lúc này hắn lại vỗ vỗ bàn tay của mẹ ra điều thấu hiểu. Hắn đang muốn chọc tức cô đây mà.


Bực mình, cô ngồi phịch xuống chiếc ghế và bắt đầu gọt hoa quả. Bố cô cảm ơn hắn về chiếc vòng ổn định huyết áp mà hắn mua tặng, bố cũng cảm ơn hắn đã tìm về một bác sĩ người Mỹ nổi tiếng để chăm sóc cho mẹ cô. Khi y tá và bác sĩ bước vào họ không ngừng cảm ơn vợ chồng cô vì nhờ có hắn trang trí mà bệnh viện đã trở nên ấm áp hơn rất nhiều và tinh thần của nhiều người bệnh cũng thoải mái hơn. Thì ra tất cả những điều mà cô thấy từ cổng bệnh viện vào đến đây đều do hắn bày ra. Có tiền đúng là mua được nhiều thứ thật. Mọi người đều đã bị hắn mua chuộc hết rồi.


Nhưng có phải bố mẹ cô cũng thật lòng yêu quý hắn và coi hắn là con rể của mình rồi hay không? Cô có phần bực tức vì hình như chỗ đứng của cô trong lòng bố mẹ nhỏ đi không ít khi hắn xuất hiện, nhưng nhìn nụ cười của bố mẹ cô lại có phần biết ơn hắn. Vậy nếu chia tay với hắn lúc này, bố mẹ sẽ rất buồn nhỉ? Nghĩ đến đây, lòng cô lại chùng xuống.


“Con xin phép đưa vợ con về nhà, hôm nay chúng con muốn ăn mừng một chút!”


Cô như sét đánh ngang tai. Cái gì mà đưa vợ con về nhà. Ăn mừng cái gì chứ. Hắn lại muốn lấy cô ra để giải khuây cho hắn đây mà. Không được, cô thích hắn nhưng cô không muốn bị hắn mang ra làm trò cười. Bởi có người con gái nào muốn biến thành trò hề trước mặt người mình thích đâu. Cô nhanh chóng lấy lý do muốn ở lại chơi với bố mẹ để từ chối nhưng rồi lại bị bố mẹ cô cho một bài rằng cô ở đây có giải quyết được vấn đề gì đâu vì mẹ cô phải nghỉ ngơi, rằng hôm nay là Giáng Sinh nên hai bọn cô nên tranh thủ hẹn hò và bố mẹ cô nhấn mạnh rằng sẽ không vui nếu cô và hắn còn giận nhau và cô bỏ nhà đi như thế này. Và thế là cô đành lê bước theo hắn ra về.


Bước ra đứng trước cây thông noel giữa sân bệnh viện, cô thấy hắn bỗng nhiên đứng lại, nhìn vào hình ông già Noel đang treo trên cây thông ấy. Khi cô tiến lại gần thì cô nghe hắn nói:


“Em có tin vào ông già Noel không?”


“Có!” Hỏi dư thừa.


“Dù biết rằng không có thật?” Hắn quay sang nhìn cô với ánh mắt dò xét.


“Sao anh biết rằng không có thật?” Cô không hiểu hắn đang muốn nói gì.


“Đó chỉ là thần thoại thôi!” Hắn lại quay đầu nhìn về phía bức hình đó.


“Bất cứ cái gì cũng có lý do để tồn tại!” Cô thận trọng nói với hắn.


Đôi mắt hắn bỗng nhiên nhíu lại. Hắn gọi người mang đồ đạc của cô về trước còn hắn kéo xềnh xệch cô lên xe, hắn nói cô và hắn sẽ đi một nơi. Cô hỏi hắn là đi đâu nhưng hắn không nói mà chỉ phóng xe về phía ngoại ô thành phố.


Chiếc xe dừng lại ở một thung lũng nhỏ, có một chiếc nhà gỗ nằm bên cạnh một bìa rừng. Cô thực sự rất thích thiên nhiên như thế này, nhưng tại sao hắn lại đưa cô đến đây. Nhưng hắn vẫn không dừng lại ở ngôi nhà ấy mà đi tiếp một đoạn nữa. Một khoảng trống ngập tràn hoa cỏ may, hắn bỗng đứng lại trước một ụ đất, và nhìn chằm chằm vào nó.


Cô tiến lại gần hắn và phát hiện ra đây là một nấm mộ. Tại sao hắn lại muốn đến đây.


Trên nấm mộ có hình ảnh một người con gái với nụ cười xinh đẹp và cái tên Hoàng Phương Linh. Nhìn thời gian được ghi, thì người này đã qua đời cách đây mười bốn năm rồi nhưng mất khi còn quá trẻ, mới mười tám tuổi. Thật đáng xót xa cho một người con gái phải ra đi ở một độ tuổi đẹp như vậy.


Cô thấy hắn nửa quỳ nửa ngồi lau bức hình của người con gái ấy rồi hắn đi vòng quanh để nhặt cỏ quanh nấm mồ. Cô cũng làm theo hắn, đối với những người đã khuất, phải có lòng thành.


Cô nghe thấy tiếng hắn nói:


“Lâu rồi không gặp, mười bốn năm rồi nhỉ?…Chị khỏe chứ, chị hai?”


Người nằm đây là chị hai của hắn? Cô loáng thoáng nhớ về câu chuyện đã được nghe từ bà chủ tịch, rằng từ sau khi chị hắn mất, hắn đã quá chán nản và đã từng bỏ nhà đi bụi. Nhưng chưa bao giờ nghe hắn nói về chị hắn và cũng chưa bao giờ biết được tại sao chị hắn lại qua đời. Nhưng nhìn vào đôi mắt của hắn, cô có thể cảm thấy được nỗi buồn mênh mang. Phải chăng vì chị hăn qua đời mà hắn mang trên mình dáng vẻ sâu thẳm, phong trần ấy? Một cú sốc quá lớn chăng?


Sau khi nhổ xong cỏ cho ngôi mộ của chị mình, hắn chán nản quay sang phía bên cạnh. Lúc này cô mới phát hiện ra rằng ở đây có những hai ngôi mộ. Nhưng ngôi mộ thứ hai này đã bị cỏ cây mọc cao che đi mất. Hoàng Phong dù vẫn tỏ ra lãnh đạm xong vẫn đưa tay nhổ nhưng cây cỏ đang mọc trên nấm mồ này. Cô cũng phụ hắn một tay. Sau khi đã sạch sẽ, cô nhìn vào bia mộ thì biết được, đây là một ngôi mộ của một chàng trai, tên Nguyễn Thái Đức, cũng mất cùng năm và ở cùng độ tuổi với chị gái của Hoàng Phong. Nhìn vào di ảnh, cô không hiểu sao cô cứ loáng thoáng thấy được sự thân quen từ đôi mắt của người con trai này. Cô đã từng gặp anh chăng?


Cô thấy Hoàng Phong chỉ đứng im trước bia mộ của người con trai ấy nhưng không nói gì. Rồi hắn quay lưng ra hiệu cho cô đi về.


Cái tên này, hắn bị làm sao vậy? Đã đến viếng mộ không mang hoa hương lại còn bỏ về với vẻ mặt như vậy. Thật chẳng có thành ý.


“Anh không vái lạy mà đi về sao?”


“Đi về!” Hắn gằn giọng.


“Thật quá đáng! Chị anh sẽ buồn lắm đấy!” Cô vẫn không thể hiểu được tại sao hắn có thể đối xử với chị của mình như vậy.


Hắn vẫn không nói gì mà bước nhanh ra phía xe. Cô nhanh chóng chạy theo giật tay hắn lại.


“Mười bốn năm rồi! Vậy là từ lúc chị ấy nằm xuống anh đã không đến gặp chị ấy, nhưng giờ lại dùng cái thái độ như vậy để đối diện với người đã khuất là sao?”


Hắn bỗng nhiên giận dữ. Hắn quát lớn:


“Chị ấy không cần tôi đến thăm!”


Cô sững sờ trước vẻ mặt giận dữ của hắn. Cô thấy người hắn bắt đầu run lên và đau thương chỉ chờ để tràn ra khóe mắt. Hắn nhanh chóng quay mặt đi và bước thật nhanh vào xe.


Cô bước vào xe và ngồi xuống. Xe bắt đầu chuyển bánh và trong suốt quãng đường, hắn và cô không nói với nhau tiếng nào. Nhìn sang hắn, lúc này hắn chỉ mang một vẻ chán chường, kìm nén đau khổ, không phải là Hoàng Phong bá đạo hay châm chọc, cũng không phải là một người tĩnh lặng như đêm. Hắn như một hồ nước yên ả nay bỗng nhiên dậy sóng. Đây có phải Hoàng Phong cô vẫn thương biết hay không?


Hắn để cô trước cửa nhà và lại phóng xe đi mất. Tại sao hắn lại như vậy? Đằng sau những chuyện này rốt cuộc là điều gì?


Đọc tiếp Hay là…Anh cưới em đi – Chương 17


« Trước12

Bạn đang xem
Bạn có thể Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook

Bình luận facebook

Cùng chuyên mục

»Hay là…Anh cưới em đi – Chương 12. (2015-01-30)
»Hay là…Anh cưới em đi – Chương 22. (2015-01-30)
»Hay là…Anh cưới em đi – Chương 27. (2015-01-30)
»Hay là…Anh cưới em đi – Ngoại truyện 6. (2015-01-30)
»Hay là…Anh cưới em đi – Chương 10. (2015-01-30)
1234...131415»

Bài viết ngẫu nhiên

» Anh xin lỗi, mình yêu nhau nhé
» Đọc full truyện
» Đọc truyện,Cô Bé ! Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em
» Đọc truyện Hay là...Anh cưới em đi (full)
» Đừng cố gắng chạy trốn Vì đó là định mệnh - Trang 1
123»
Tags: