“Hoàng Phương Linh cũng qua đời do tai nạn đó, anh có biết không?” Cô hỏi anh.
Anh trầm ngâm cúi đầu.
Nhìn biểu hiện của anh. Thì ra là anh có biết điều đó. Nhưng tại sao khi biết được điều đó rồi anh vẫn có thể nghĩ rằng người nhà họ Hoàng giở trờ để hãm hại Thái Đức. Thực sự mọi chuyện chỉ là hiểu lầm. Nhà họ Hoàng có thể có lỗi với bố anh. Nhưng có lẽ bố anh đã quá đau khổ vì mất đi tất cả nên muốn anh phải trả thù, và để anh có động lực trả thù ông đã nói với anh rằng nhà họ Hoàng đã hãm hại anh của anh. Có lẽ vì ông biết anh trai Thái Đức của anh chính là điểm yếu lớn nhất trong tâm trí của anh lúc bấy giờ. Chỉ có nói với anh như vậy, anh mới bán mạng để trả thù cho bằng được. Nhưng Thái Đức sẽ không muốn em trai mình bị biến thành công cụ của thù hận đâu, anh sai rồi!
“Khi biết điều đó, anh đã muốn từ bỏ!” Anh chậm rãi lên tiếng.
Khi anh nhận ra được những hận thù trong lòng mình chỉ là những điều mà bố anh thêu dệt nên trong tâm trí anh còn sự thật thì không phải hoàn toàn như vậy. Ban đầu anh nghĩ rằng Hoàng Phương Linh còn sống vì người ta nói rằng chị ta đã được đưa ra nước ngoài. Nhưng mãi về sau anh mới biết chị ấy cũng không qua khỏi do tai nạn hôm đó.
Nhà họ Hoàng vốn rất kín tiếng, thực sự cô không hề hay biết rằng Hoàng Phong có một chị gái đã qua đời nếu không phải là bà chủ tịch tự kể cho cô nghe những điều đó. Chính vì thế thật khó để trách anh vì mãi sau này mới biết rõ chân tướng sự việc.
Mọi chuyện dường như đi quá xa chỉ vì một lời nói sai sự thật. Nó hại một con người chôn vùi hết tất cả mọi thứ tốt đẹp của mình để đuổi theo một lời nói dối vô nghĩa. Chính nó đã hủy hoại một Khải Hưng hiền lành, ấm áp mà cô từng biết. Đó mới chính là con người thật của anh chứ không phải là con người đang mệt mỏi ngồi trước mặt cô đây.
Nhưng tại sao anh vẫn không dừng lại? Mọi chuyện hoàn toàn có thể kết thúc khi anh hiểu ra sự thật về tai nạn năm đó, không phải sao? Chẳng lẽ anh coi mối thù ấy là sự sống của mình và dùng nó để bấu víu mà sống tiếp?
“Nhưng khi anh muốn từ bỏ, anh lại mất em vào tay Hoàng Phong!” Anh ngẩng mặt lên nhìn cô.
Cô giật mình sợ hãi vì câu nói của anh. Anh đã từng muốn từ bỏ? Nhưng câu nói của anh không phải chính là vì cô mà anh không từ bỏ đó sao? Cô hoang mang lo lắng.
Anh nói rằng, anh tiếp cận Hoàng Phong, tiếp cận Bảo Hân tất cả chỉ để phục vụ cho kế hoạch của mình. Nhưng cô là một điều anh không thể ngờ sẽ xuất hiện trong cuộc đời đầy màu sắc đen tối của anh. Ở bên cạnh cô, anh đã từng muốn vứt bỏ hết tất cả, muốn bình an ở bên cạnh cô, chẻ chở và bảo vệ cô. Thời đại học, anh yêu cô nhưng lúc bấy giờ nỗi thù hằn ám ảnh vẫn dày vò anh, anh sợ anh thất bại thì người chịu đau khổ sẽ là cô nên chưa một lần anh dám nói hết lòng mình với cô. Anh vẫn hi vọng rằng cô sẽ chờ đợi anh, và anh tin tưởng cô tuyệt đối.
Nhưng rồi, khi anh thoát khỏi bóng đen thù hận trong quá khứ và muốn dừng lại, thì lúc bấy giờ anh lại mất cô. Anh trước giờ vẫn luôn đố kỵ với Hoàng Phong, hắn ta có mọi thứ trong khi anh mất tất cả mọi thứ. Hắn có gia đình, anh không có, hắn có tài sản, anh không có, hắn ung dung tự tại, anh khốn khổ với thù hằn, nhưng anh vẫn tự an ủi bản thân và gạt bỏ những thứ phù phiếm ấy sang một bên vì ít nhất anh còn có một người con gái yêu thương anh vô điều kiện. Nhưng rồi hắn lấy mất cô từ tay anh, thứ mà anh không bao giờ chấp nhận để mất, thứ duy nhất anh muốn nắm giữ.
Chính vì thế, anh vẫn tiếp tục kế hoạch của mình, anh muốn Hoàng Phong phải nếm trải mọi thứ như anh, muốn hắn ta hiểu cảm giác của anh và muốn cô quay trở về bên anh.
“Về bên anh, không được sao? Anh biết em và hắn chỉ là giao ước, anh biết hắn vẫn yêu Thiên Ân!” Anh nhìn cô với anh mắt van nài.
Hay thật!
Vậy là cuối cùng mọi chuyện vẫn là từ cô mà ra.
Lắm lúc cô không hiểu bản thân có gì thú vị để mà mọi người lại lấy cô ra làm lý do mà hủy hoại Estermir, Hoài Anh cũng vậy và giờ Khải Hưng cũng vậy. Vậy là cuối cùng, người đẩy Hoàng Phong đến bước đường khốn đốn này lại một lần nữa là cô. Cô tự cười chính bản thân mình. Cô muốn cứu công ty gì chứ, muốn tìm hiểu sự thật gì chứ, muốn làm một việc cuối cùng cho hắn sao? Muốn cứu vớt những thứ vì chính cô mà sụp đổ. Cô quả là một con người bản lĩnh và giỏi dang mà.
Anh muốn cô trở về bên anh. Làm sao có thể được. Anh đã có vợ rồi và người con gái ấy hoàn toàn vô tội trong cuộc chiến vô nghĩa này. Cô không thể nào đẩy cô ấy vào bước đường đau khổ được, cô không muốn ác như vậy. Nhưng quan trọng hơn hết là cô không còn yêu anh nữa. Trái tim cô đã thuộc về một người khác, dù người đó không lựa chọn ở bên cạnh cô, không mang lại cho cô một tình yêu đúng nghĩa. Nhưng cô vẫn yêu người đó. Cô không thể nào vì tội nghiệp anh mà đến bên anh, cũng không thể nào vì bản thân đã đến bước đường cùng mà lựa chon anh như một tấm phao cứu sinh. Đó không phải là tình yêu. Đó là lợi dụng. Cô không muốn mọi chuyện sai lầm thêm nữa.
Nhưng anh lại là người đang muốn hủy hoại người cô yêu thương nhất. Anh muốn khiến Hoàng Phong mất tất cả còn cô lại không muốn thấy điều ấy. Cô muốn bảo vệ hắn, nhưng cũng thương xót cho quá khứ của anh và không muốn anh bị tổn thương.
“Ông chủ tịch không đơn giản như anh nghĩ đâu, dừng lại đi!” Cô nói rồi quay sang nhìn anh với anh mắt van nài. Dừng lại đi! Chỉ cần anh dừng lại vào lúc này thì sẽ không ai trong cả hai phải đau khổ cả. Mọi thứ cũng nên chấm dứt rồi.
Bỗng nhiên anh phá lên cười. Cô một lần nữa ngạc nhiên trước thái độ của anh. Tại sao anh lại cười.
“Ông ta vốn không hôn mê, phải không?”
Câu nói của anh làm cô sững sờ. Làm sao mà anh biết được những điều đó. Những điều mà không phải ai cũng có thể biết.
“Ông ta vẫn còn quá ngây thơ, sai lầm của ông ta là quá tin những người thân cận của ông ta!” Mặt anh bỗng nhiên đầy đắc ý.
Cô sợ hãi. Câu nói này của anh có nghĩa là anh vẫn còn tay trong ở bên cạnh ông chủ tịch. Là ai? Đầu óc của cô lại một lần nữa rà soát toàn bộ những người thân cận bên ông chủ tịch nhưng vẫn không tìm ra được người nào.
“Phải như thế nào anh mới chịu dừng lại?”
Cô không thể để mọi chuyện tiếp tục như thế này. Mọi chuyện càng lúc đi càng xa. Nếu như lời anh nói, anh hoàn toàn biết ông chủ tịch không hôn mê, tức là anh hoàn toàn có cơ sở để tìm hiểu và làm cho ông không thể chống đỡ được. Ông chủ tịch không hề biết điều này, Estermir nguy mất. Đang rối bời không biết phải làm thế nào thì cô lại nghe thấy tiếng anh chầm chậm vang lên:
“Em yêu hắn nhiều đến vậy sao?” Anh lại nhìn cô với ánh mắt oán trách.
Tại sao anh lại có thể suy luận ra một điều như vậy?
Anh nói rằng từ lúc cô bước vào, cô chưa một câu oán trách anh đã lợi dụng người cô tin tưởng nhất là Trần Phương để làm cho cô mang tiếng xấu ở công ty, cũng chưa một lần cô hỏi rằng tại sao anh không đến đám tang của mẹ cô và dù nói thế nào cô cũng không màng đến tình cảm mà anh đã bày tỏ. Tất cả những điều cô mong muốn chỉ là cứu Estermir, cứu lấy hào quang của Hoàng Phong.
Đúng vậy, nếu anh không nói thì cô cũng hoàn toàn không để ý đến điều đó. Nhưng thực sự trong tâm trí cô lúc này chỉ muốn làm cách nào có thể cứu lấy Estermir, cứu lấy mối liên hệ duy nhất và cuối cùng giữa cô và Hoàng Phong. Cô không muốn vì cô mà nó bị hủy hoại, không muốn vì cô mà Hoàng Phong mất đi tất cả mọi thứ. Không muốn mình trở thành người xấu xa nhất trong cuộc đời Hoàng Phong. Cô không muốn điều đó.
“Dù có tay trong nhưng khả năng tài chính của anh sẽ không đấu lại ông Hoàng Nghiệp!” Cô muốn cảnh báo anh một lần nữa. Xin anh, dừng lại đi!
Nhưng rồi anh lại chậm rãi nói với cô rằng. Anh đúng là không có đủ tài chính để đấu lại với tập đoàn Estermir. Nhưng anh cũng nói thêm với cô rằng, sai lầm lớn nhất của cuộc đời Hoàng Phong là làm cho quá nhiều người muốn ở bên cạnh hắn ta, cả cô và Thiên Ân, ai cũng muốn ở bên cạnh hắn ta. Chính vì cô muốn ở bên cạnh hắn nên anh mới đối đầu với Hoàng Phong, vì Thiên Ân muốn ở bên cạnh hắn nên Vansenter – Mạnh Huy cũng muốn đối đầu với hắn. Tài chính của Vansenter thì ngang ngửa với Estermir, và trong giai đoạn này còn có phần nhỉnh hơn đôi chút.
Tai cô ù đi khi nghe những lời này từ Khải Hưng. Cô đã quá coi thường anh, cô cứ nghĩ rằng anh chỉ dùng gia sản của nhà vợ anh là Bảo Hân để đối chọi với ông chủ tịch, nhưng không ngờ sau lưng anh còn có cả một Vansenter. Có cả một tập đoàn đối trọng với Estermir, tâp đoạn mà ngoài mặt thì là đối tác nhưng luôn rình rập tìm mọi cách thôn tính nó.
Rốt cuộc, anh muốn gì mới dừng lại?
“Rời khỏi Hoàng Phong!” Khải Hưng nói và nhìn cô đầy dò xét.
Lòng cô chấn động. Cô không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Đây là điều kiện để anh buông tha cho Estermir?
Anh nói rằng anh biết cô đã không còn yêu anh. Nhưng anh không muốn cô ở bên cạnh Hoàng Phong. Nếu anh không có được cô thì anh cũng không muốn hắn có được cô. Chỉ cần như thế, anh sẽ dừng lại.
Cười nhạt. Thì ra đây là mục đích của anh sao. Anh đặt cuộc một vố quá lớn như vậy chỉ để muốn cô rời khỏi Hoàng Phong? Anh cũng biết Hoàng Phong yêu Thiên Ân mà, tại sao lại muốn cô rời khỏi hắn vì đó là điều đương nhiên sẽ xảy ra thôi. Chỉ cần cô rời khỏi hắn là được, phải
không? Chỉ cần cô biến mất khỏi tầm mắt của hắn là được, phải không? Làm như vậy, anh sẽ buông tha cho hắn phải không. Chỉ cần làm vậy cô sẽ không phải là người khiến Hoàng Phong đau khổ vì mất đi tất cả, chỉ cần như vậy Hoàng Phong sẽ được hạnh phúc, phải không? Một cuộc giao dịch quá lời đối với cô. Chỉ cần cô chấp nhận một mình ôm mối tình đơn phương này rời khỏi hắn thì mọi chuyện sẽ kết thúc.
“Được! Em sẽ rời khỏi Phong!” Cô quả quyết và nhìn thẳng vào mắt Khải Hưng.
Anh thoáng bất ngờ vì biểu hiện của cô. Xong cô nhanh chóng đứng dậy, cô nói với anh rằng mong anh giữ lời hứa cho tất cả dừng lại thì cô sẽ rời khỏi Hoàng Phong. Ngay hôm nay sẽ dọn dẹp đồ đặc và ngày mai sẽ rời đi. Xong cô nhanh chóng từ biệt và ra về, cô sợ nếu ở lại anh sẽ suy nghĩ lại và không làm theo những gì anh đã nói. Cô tin anh, anh là người đã nói là sẽ làm. Thế nên cô đã chấp nhận điều kiện của anh, chỉ cần cứu được công ty, cô sẽ một lần lợi dụng tình cảm của anh.
Nhưng khi chưa kịp bước qua anh, bàn tay của cô bị anh nắm lại. Anh không nhìn mặt cô nhưng bàn tay anh nắm chặt lấy tay cô. Cô cố gắng giật tay anh ra, cô không muốn ở đây thêm một chút nào nữa. Cô sợ chính mình sẽ suy nghĩ lại giao ước vừa rồi, sợ chính mình sẽ mềm yếu.
“Vì hắn, hạnh phúc của mình em cũng không màng?” Giọng Khải Hưng run run.
Cô thoáng sững sờ. Cô không nghĩ mình cao thượng đến vậy. Nhưng không phải mọi chuyện chỉ cần kết thúc ở cô thôi sao. Hoàng Phong vốn không thể ở lại bên cạnh cô và cô cũng không muốn biến mình thành một con người xấu xa hủy hoại hắn, cô cũng không muốn Khải Hưng vì cô mà phải mệt mỏi trong những suy tính thiệt hơn. Mọi chuyện đáng lẽ sẽ không như thế này nếu không có cô xuất hiện. Khải Hưng sẽ vẫn có thể là bạn của Hoàng Phong và Hoàng Phong sẽ có tất cả. Vậy, mọi thứ chẳng phải nên dừng lại như vậy sao. Một mảnh ghép thừa phải vứt