- Bố! Mẹ! Con có chuyện muốn nói.
- Dương, con không sao chứ? Họ có lấy nhiều máu của con không? – Mẹ cô nhìn thấy con thì xót xa.
Nhận thấy ánh mắt của mẹ chẳng hề thay đổi, những ý nghĩa kia đã vơi đi một nửa. Nhưng sự thật vẫn mãi là sự thật. Cô phải tìm ra chúng. Cô đáp:
- Con khỏe. Cảm ơn mẹ. Nhưng bố mẹ hãy giải thích cho con xem, tại sao con lại có nhóm máu AB trong khi cả bố và mẹ đều có nhóm máu A.
- Dương……….. – Cả bố mẹ cô đều cực kì bối rối.
Hoàng Việt vừa đi mua quần áo mới cùng đồ dùng cho Dương và Vũ về. Thấy cô vừa tỉnh dậy mà đã đi lại lung tung, anh có ý tốt nhắc nhở cô:
- Dương, em về phòng nghỉ đi.
Họ Nguyễn kia chẳng để ý tới tấm lòng thơm thảo của người nào đó mà đã hung hăng đáp:
- Anh kệ tôi. Bố mẹ, bố mẹ nói đi
- Dương, bố mẹ xin lỗi vì đã giấu con chuyện này. – Mẹ cô rơm rớm nước mắt.
Bố cô là người đã bươn chải trên thương trường nhiều năm nên bình tĩnh hơn cả. Ông kéo mẹ côvào lòng rồi bình tĩnh nói với Dương:
- Dương, chuyện này bố sẽ giải thích với con sau, quan trọng bây giờ là sức khỏe của con. Nghe lời bố mẹ, con về phòng nghỉ đi.
- Không! Con muốn biết sự thật. – Cô bướng bỉnh đáp.
- Vậy thì bố sẽ……….
… “Đing”… Đồng thời với tiếng nói của bố, tiếng đèn báo hiệu kết thúc ca phẫu thuật của phòng cấp cứu cũng tắt. Một vị bác sĩ mặc áo chống khuẩn màu xanh lá bước ra từ phòng đó. Mọi người lập tức xúm vào hỏi chuyện y như với vị y tá ban nãy.
- Bác sĩ, bác sĩ, con tôi sao rồi.
Vị bác sĩ đó nở một nụ cười rồi nói.
- Gia đình yên tâm, ca phẫu thuật rất thành công. Hiện tại bệnh nhân đang được chuyển sang phòng hồi sức. Ngày mai là bệnh nhân sẽ được chuyển sang phòng bệnh bình thường theo dõi.
- Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn bác sĩ.
Mẹ anh cảm ơn rối rít. Tới bây giờ bà mới có thể thở phào nhẹ nhõm:
- Tuy nhiên, tình hình của bệnh nhân còn phải được xem xét trong 3 ngày tới. Nếu 3 ngày nữa bệnh nhân không tỉnh lại thì có lẽ sẽ mãi mãi không tỉnh lại nữa.
- Sao lại như vậy? Bác sĩ xin hãy giúp con tôi.
- Chúng tôi đã làm hết sức, bây giờ chỉ phụ thuộc vào ý chí của bệnh nhân mà thôi.
Mẹ anh ban nãy còn tươi cười cảm ơn bác sĩ thì bây giờ, mặt bà tái nhợt đi. Bà shock. Số phận của con trai bà sao lại khổ thế chứ. Còn nhỏ đã mất cha, phải tự lập do mình bà không thể lo chu toàn. Nó là đứa hiểu chuyện, sao ông Trời lại nỡ đối xử với bà như thế. Và rồi mẹ anh dần lịm đi trong hai hàng nước mắt lăn dài. Bà đã ngất. Mọi người lập tức xúm lại bế mẹ anh sang phòng khác để cấp cứu. Dương không thể đi theo họ, cô bám lấy cửa phòng cấp cứu, nắm chặt chiếc vòng định mệnh nói chắc nịch.
- Cậu nhất định sẽ tỉnh lại.
Cùng lúc đó, có một chiếc xe đẩy nữa được đẩy qua chỗ Dương đang đứng. Các y bác sĩ ra sức kêu tránh đường. Dù chiếc xe đi rất nhanh nhưng cô vẫn kịp nhìn thấy. Tấm chăn mỏng màu trắng bị nhuộm bởi màu đỏ của máu. Người đó nằm trên đó, mặt tái nhợt. Cô thốt lên.
- Đỗ Quyên.
***
Trong phòng bệnh của Dương, Hoàng Việt nhận được cuộc điện thoại của Lão Tứ. Thông tin chỉ vỏn vẹn vài chữ: “Con mồi đã bị Hải Âu cướp mất. Xin rút”
[1"> Rhesus là một đặc điểm di truyền của mỗi cá nhân và tồn tại suốt cuộc đời. Trong đó, nhóm máu Rh- rất hiếm gặp, ở Việt Nam, Nhóm máu Rh- chỉ chiếm 0,04%, còn Nhóm Rh+ chiếm đến 99,96%. Đặc điểm của nhóm máu Rh này là chúng chỉ có thể nhận và cho người cùng nhóm máu, đặc biệt phụ nữ có nhóm máu Rh- thì con rất dễ tử vong.
***
Đọc tiếp Yêu – chương 16