- Hu…hu…. sao lại như vậy chứ? Đang yên đang lành sao lại xảy ra chuyện này – Đỗ mẹ vừa khóc vừa nói
- Bà nín đi, tôi nhất định sẽ điều tra rõ chuyện này.
- Ông lúc nào cũng hứa. Ông có bao giờ quan tâm tới con cái đâu.
- Tôi xin lỗi bà, do mải làm ăn quá mà tôi sao nhãng việc gia đình. Để xảy ra cơ sự này tôi cũng đau lòng lắm.
Đỗ tổng vừa dỗ vợ vừa nói. Mặt ông tỏ rõ vẻ ảo não buồn rầu.
- Phải chi Minh Châu của chúng ta vẫn còn sống. Nhưng khoan đã, chắc chắn nó vẫn còn sống. Năm đó vừa lọt lòng nó đã bị con ả Đào Châu cướp đi. Biết đâu cô ta thương tình, lại không nỡ giết nó. Dù gì cô ta cũng là con người mà…
- Phải rồi, tôi sẽ cố gắng tìm tung tích của Minh Châu, bà yên tâm…
Dương nhẹ nhàng đóng cửa lại. Có bố mẹ cô ta ở đây là được rồi, cô ta đâu cần một đứa vô danh tiểu tốt như cô hỏi han chăm sóc. Hơn nữa, nếu biết cô ta mà biết được người mà cô ta chăm sóc cô ta khi ở trong bệnh viện là cô thì hộc máu tươi mà chết mất.
Nhưng chuyện lúc nãy mà bố mẹ cô ta nói là sao? Chẳng lẽ Quyên còn một người em nữa sao. Nhưng theo cô biết, cô ta là con một mà, đâu có anh em nào. Khoan, chẳng phải mẹ cô ta nói người đó đã bị người phụ nữ nào đó tên Đào Châu bắt đi sao. Đúng là, còn li kì hơn cả phim. Nhưng xem ra giàu có cũng chẳng hay ho gì, gia đình cô ta sống xem ra cũng không mấy vui vẻ lắm. Mất con như vậy cơ mà. Hẳn nào cô ta được nuông chiều như vậy. Đáng thương thật. Vừa đi, cô vừa “xót xa” thay cho gia cảnh của Quyên.
Thoáng một chút không để ý mà cô đã tới phòng bệnh của Vũ. Cô mở cửa đẩy vào. Trong phòng không có ai cả, có lẽ mẹ anh vừa ra ngoài. Cô đi vào trong. Vũ vẫn nằm đó, anh chưa tỉnh. Dương nhẹ nhàng bước tới bên cạnh giường. Vuốt mấy lọn tóc dài trên trán, cô đặt một chữ K thật nhẹ nhàng lên đó. Nhìn anh bây giờ, cô thật không quen chút nào. Vũ thường ngày tuy lạnh lùng ít nói một chút, nhưng lại rất biết cách làm cô vui. Một Vũ thường ngày hay trêu trọc cô, làm cô tức muốn chết đã không còn nữa. Thay vào đó là một Vũ hiền lành, ngoan ngoãn nằm trên giường bệnh. Mặt anh hơi tái đi.
Liệu anh có tỉnh lại không? Liệu anh có bỏ cô mà ra đi không? Anh luôn là người kiên cường. Dù gia cảnh có không được no đủ như gia đình người ta, nhưng cô chưa thấy anh than phiền nửa lời bao giờ. Anh luôn cố gắng, luôn biết cách để vươn lên. Mặc dù cô rất ghét anh, vì anh giỏi hơn cô, nhưng một phần nào đó, cái sự căm ghét ấy cũng chính là sự ganh tị. Cô ganh tị vì những gì anh đạt được, cô ganh tị với nghị lực của anh. Con người ta thường nói, mình không có thì mình mới ganh tị. Có khi nào là vậy?
- Trần Hàn Vũ, cậu dậy ngay cho tôi. Có giỏi cậu hãy dậy và lại thi đấu với tôi như trước kia. Tôi không bao giờ chấp nhận đối thủ của mình gục ngã một cách dễ dàng như vậy. Tôi phải thắng cậu một cách quang minh chính đại. Chẳng phải cậu vẫn luôn tự hào về sự cứng cỏi của mình sao? Có giỏi thì hãy ngồi dậy và chứng minh nó đi. Nằm như vậy thì giải quyết được gì chứ….
Dương đã khóc. Nước mắt cô rơi xuống người anh, ướt cả một bên vai áo. Vừa khóc cô vừa kéo áo Vũ như muốn giúp anh ngồi dậy. Sau một hồi gào thét, bất lực, Dương ngồi thụp xuống nền nhà. Cô khóc nấc lên từng tiếng.
Bệnh viện này cũng giống như bao bệnh viện khác, cũng sơn màu vàng đặc trưng. Nhưng điều mà phổ biến ở tất cả bệnh viện và cũng là điều mà Dương ghét nhất chính là sự yên tĩnh, yên tĩnh tới đáng sợ. Cái yên tĩnh này không hề giống cái yên tĩnh khi màn đêm buông xuống, cái yên tĩnh nãy luôn khiến cho cô có một cảm giác khó chịu, cực kì khó chịu. Cộng thêm cả mùi thuốc Tây ngai ngái nữa. Nó gợi cho cô nhớ tới cái chết của ông, phải, ông cũng chết trong bệnh viện, và cũng trong cái im ắng đáng sợ này.
Có khi nào, nơi này lại một lần nữa cướp đi người cô yêu thương nhất không? Tại sao ông trời lại luôn cướp đi những người mà cô yêu thương nhất, có khi nào cô là thần xui xẻo, luôn mang lại những điều bất hạnh cho người quanh mình không? Nếu phải như vậy, cô sẽ ra đi.
***
Đọc tiếp Yêu – chương 17