- Rốt cuộc là có chuyện gì nhỉ?
Dương nhíu mày suy nghĩ. Chợt có một bạn gái A reo lên:
- Ê ê …Mấy bà. Nhìn con nhỏ kìa!
- Nhỏ nào mày. Tao có quen hơm?
- Thì nó đang đứng kia kìa.
- Có gì hot?
- Không phải chứ, bà được mệnh danh là “chó xóm” mà cũng không biết hả? Bà không biết thật hay giả vờ không biết thế?
- Bà ăn nói kiểu gì thế hả? Ai là chó xóm, bà cũng hùa vào với chúng nó trêu tôi phải không?
- Thôi, hạ hỏa đi bạn thân. Bà không nhớ clip tối qua à.
- Ồ. Nhỏ này đó hả. – Bạn B tròn mắt chỉ vào Dương
- Không phải nhỏ thì ai, style vẫn vậy, không lẫn đi đâu được.
- Kinh! Học sinh lớp 11 mà oai gớm nhỉ.
Ngay sau đó là những trận cười long trời lở đất. Họ túm tụm lại bàn tán về cô sao? Cô nghĩ
- Ê chúng mày. Kệ nó đi. Tao cũng ghét ả đó. Bị đánh như vậy là đáng đời rồi. Là tao thì tao phải móc mắt ả, rạch mặt ả, cho hết đời cái kiểu cậy nhà giàu, cậy xinh đẹp đi.
- Phải đó. Cho hết thói ngông nghênh không coi ai ra gì đi.
- Ừ. Kệ nó. Quan trọng là Prince của chúng ta kìa. Tôi phải thật xinh đẹp trước mắt chàng mới được. – Cô gái đó vừa nói vừa lấy phấn ra chát lên mặt. Không biết buổi sáng hôm nay cô ta đã dùng hết bao nhiêu hộp phấn rồi nữa.
- Hô hô. Đúng vậy. Mấy bà đã gặp chàng bao giờ chưa. Tôi mới chỉ nghe qua thôi. Đẹp trai lắm hả….bla…bla…
Lông mày Dương lại càng nhíu sâu hơn. Một nhân vật mới nữa sẽ xuất hiện ở trường sao? Hay nam diễn viên, minh tinh màn bạc nào tới trường? Các bạn nữ mà chào đón như vậy, hẳn là một thanh niên đẹp trai, tinh anh bậc nhất. Nhưng cuối cùng cô vẫn nhún vai, nhẹ nhàng đi lên lớp. Những việc đó không bao giờ làm cô bận tâm cả, với Dương cô, thà bắt cô nói cả một ngày về thứ chán ngắt như Triết học chứ đừng bắt cô bàn tán về một ai đó nổi tiếng ra sao hay đẹp trai thế nào, chúng không có chút giá trị nào hết. Khi Dương vừa lên tới tầng 2 thì nghe thấy những tiếng hét thích thú:
- Á…….. Prince, Prince đến rồi kìa
- Đâu, chàng đâu rồi
- Prince, I LOVE YOU
- Prince…… Prince…………
Tiếng ồn ào, huyên náo chẳng khác nào một cái chợ vỡ. Dương cũng hơi tò mò nên bất giác nhìn xuống phía cổng. Các học sinh cả nam lẫn nữ đều tập trung thành 2 hàng từ cổng vào, tạo thành một lối đi trông rất đẹp. Các bạn gái đều hò hét ầm ĩ, có người vẫn còn tranh thủ làm dáng.
Từ ngoài cổng, một chiếc Lamborghini Aventador LP 700[2"> màu đen tiến vào. Lại một chiếc xe thể thao nữa. Cửa mở, một chàng trai bước ra. Dương tròn mắt kinh ngạc. Ồ! Đó chình là anh chàng va phải cô lúc lên xe buýt. Cô nhận ra hắn bởi mái tóc lòa xòa và đặc biệt hơn bởi viên ngọc tỏa sáng trên chiếc vòng thánh giá. Nhà giàu sụ vậy mà đi xe buýt, công tử không thích chơi sang chắc? Mà sao anh ta lại xuất hiện ở trường chứ? Cô nghĩ thầm.
Anh ta diện cả một cây đen từ đầu tới chân. Mái tóc màu nâu, để không ngắn cũng không dài, trông khá giống với kiểu đầu mới của Justin Bieber. Chiếc áo sơ mi đen, hình như còn có một chiếc nơ nhung màu đen, áo chi lê viền vải đen bóng, áo vest khoác bên ngoài cũng có vài điểm nhấn với vải đen bóng và một chiếc khăn mùi xoa đỏ trên túi. Chiếc quần hình như làm bằng chất liệu vải thô màu đen, ôm sát chân. Còn giày hắn ta thì cô không nhìn rõ. Màu đen kết hợp với màu da trắng của anh ta thật sự là rất hợp. Anh ta còn đeo một cái kính cọng đen nữa. Nói chung, nhìn toàn thể thì có thể nói anh ta khá chín chắn, có vẻ đẹp cao quý của một hoàng tử.
Anh ta vừa bước ra, tiếng ồn ào ban nãy lập tức phóng đại 10 lần. Trông chẳng khác gì một buổi của các fan đón chào thần tượng của mình cả.
- Prince………… em yêu anh
- Prince, em nguyện chết vì anh……….
- Prince…… “mắt kính quyến rũ”, anh luôn là người hoàn hảo nhất……
- Prince……………..my prince……..
Vừa hét, những cô gái của chúng ta vừa cầm băng – rôn tiến về phía cậu ta. Hào khí còn oanh liệt hơn chiến binh đi giết giặc. Các vệ sĩ vây xung quanh vất vả lắm mới có thể bảo vệ vững trãi “thành trì”và giúp cho thân chủ của mình an toàn. Còn người ở giữa thì vẫn thản nhiên nghịch điện thoại như không nghe thấy gì hết. Sau đó người ấy đột nhiên ngước lên nhìn về phía cô. Khoan đã, người đó, người đó thực sự rất quen. Cô suy nghĩ một lúc rồi bật ra thành tiếng.
- Hoàng Việt.
Trước kia thực ra Dương có quen biết qua anh ta một chút. Lúc đó cô vẫn còn chưa biết hắn ta là con trai của tập đoàn xuyên quốc gia đứng đầu khu vực như vậy, chỉ đơn giản cô có duyên cứu anh ta một lần thoát chết mà thôi. Cô nhớ đó là năm cô học lớp 7. Hôm đó, sau khi đi học ôn IOE[3"> về, cô thấy có tiếng động lạ phát ra từ trong ngõ vắng. Vì con ngõ đó đã bỏ hoang nhiều năm nên cô cứ nghĩ là ma, sợ hãi không dám vào xem. Nhưng với bản tính trời đánh không hết tò mò, cuối cùng cái sợ cũng bị đánh bại bởi cái “ham học hỏi”, cô quyết định tiến tới xem rốt cuộc có chuyện gì. Tới nơi, cô thấy một cậu bé trạc tuổi cô đang bị một bọn thanh niên vây đánh, máu từ đầu và vai chảy ra rất nhiều. Không biết lòng dũng cảm từ đâu tới, cô lấy đà chạy ra, sút ngay vào … hạ thân của tên gần nhất rồi kéo cậu ta chạy như bay. Chạy được một đoạn, cậu ta ngã phịch xuống đất. Nhận thấy bọn chúng không còn đuổi theo nữa, cô dìu cậu ta về nhà. Bố cô và mẹ cô là người có tình, hết sức chăm sóc cho cậu ta. Dương cũng vậy, đi học về là giúp mẹ cho cậu ta uống thuốc, ăn cháo,… cô còn kể chuyện cho cậu ta nghe nữa. Nghĩ lại đó cũng là một khoảng thời gian được coi là khá vui vẻ của cô. Nhưng sau khi khỏi bệnh được vài ngày, anh ta đột nhiên biến mất. Cả nhà rất lo lắng nên đã đi tìm nhiều ngày. Mãi sau này, nhờ bố cô mới biết hắn ta là con trai thứ của ông chủ tập đoàn CBS nơi bố cô làm việc, thì ra ngày đó hắn ta phải sang Mỹ du học nên đành đi mà không từ biệt lấy một lời. Lần này anh ta tới trường cô làm gì chứ?
Cô đứng một lúc rồi quay lưng đi lên lớp. Khi cô vừa quay lưng thì có một cặp mắt khác ngước lên:
- Em sẽ là của tôi. – Hoàng Việt nói nhỏ rồi khẽ nhếch một đường cong tuyệt mĩ trên khóe miệng.
Nói rồi cậu ta tiến thẳng về phía phòng Hiệu Trưởng. Dương vào tới lớp thì thấy chẳng có ai. Chắc mẩm họ đều đi xem trai đẹp hết cả rồi nên cô cũng chẳng thèm bận tâm. Cô về chỗ của mình rồi lôi điện thoại ra chơi game.
Khoảng 15 phút sau, Tâm cùng một nhóm bạn gái khác trong lớp cũng vừa về tới nơi. Họ vừa đi vừa cười nói rôm rả về chuyện ban nãy. Thấy Dương ngồi một mình trong lớp, Tâm liền chạy tới bắt chuyện:
- Dương, cậu tới rồi hả?
Ngó ngang ngó dọc một hồi, Tâm hỏi:
- Vũ không đi cùng cậu à? Bao giờ cậu ta tới vậy?
- Không. Cậu ta đi học lúc nào sao lại hỏi tôi chứ. Hơn nữa đâu phải ngày nào tôi và cậu ta cũng đi cùng nhau. Mà cậu có chuyện gì cần gặp cậu ta à?
- Chẳng phải là cậu và cậu ta là một đôi sao?
- Hôm qua tôi đã nói là không phải rồi mà. Hôm nay cậu có chuyện gì mà lại hỏi thăm hắn thế?
Tâm xùy xùy tay cười nói:
- Không, hì hì, không thấy có nên tớ hỏi thôi.
Dương vẫn chăm chú vào chơi game, Tâm lại hỏi:
- Lúc nãy cậu không xuống xem náo nhiệt à?
- Náo nhiệt sao? Có chuyện gì mà phải xem?
- Cậu không biết á? – Tâm bật ngửa – Thông tin động trời như vậy mà cậu cũng không biết sao? Cậu có phải con gái không vậy trời? Hay cậu không thích con trai?
- Chuyện gì? – Dương hơi bực mình nên volum hơi lớn
Nhận ra mình có chút thất thố, Tâm cười hô hô rồi vội vàng nói:
- Xin lỗi, ý mình không phải vậy. * tét vào má* . Cái miệng này, đúng là… Thôi được rồi, hạ hỏa đi, tớ kể cho mà nghe.
- Được. – Cô hạ giọng nói
- Trường mình vừa đón chào một thành viên mới.
- Thế thì có gì lạ? Tớ cũng là thành viên mới này!
- Nếu bình thường như cậu thì không nói, nhưng cậu ta là con trai thứ của tập đoàn CBS đó. Ôi, cậu ta mới đẹp trai làm sao, đúng mẫu tớ thích luôn. Đẹp trai, nhà giàu, đi xe xịn. Cậu ấy tên là………. – Tâm nói mà con ngươi đã hóa thành hình trái tim hết cả.
- Hoàng Việt. Cậu ta tên Hoàng Việt.
- Hả? Người không mê trai đẹp như cậu mà cũng biết sao? Nói vậy có nghĩa là my prince quá nổi tiếng. Hờ hờ.
- Không phải. Trước kia tôi có quen biết anh ta. – Không thể để mụ hám giai kia suy tưởng lung tung thêm nữa, cô lên tiếng.
- Hả? Đừng nói cậu là bạn gái anh ấy nhé. Nếu vậy tớ sẽ giết cậu đó. Anh ấy là của tớ rồi.
Vừa nói Tâm vừa đưa tay ra bóp nhẹ cổ cô. Điệu bộ trông chẳng khác nào mụ phủ thủy đang định giết người trong chuyện cổ tích cả. Dương gạt tay cô nói:
- Vớ vẩn! Chẳng qua trước kia có duyên gặp mặt, với lại bố tôi là trưởng phòng nhân sự công ty con của tập đoàn CBS tại Hà Nội.
- Ra là vậy. Vậy cậu có biết tại sao anh ấy được chào đón như vậy không?
- Không. Nhưng chắc cũng chỉ vì ngoại hình và gia cảnh của cậu ta đúng không? Điều này quá đúng với một người mê trai đẹp có nghề như cậu rồi đúng không? Cậu này, chỉ được cái….nói đúng. Trước kia tớ đã từng nghe danh của Prince, nhưng không ngờ anh ấy lại đẹp trai tới vậy. Đúng là cool boy!
Vậy là Tâm lại oang oang nói về sự tích mười tám đời của người ta. Nào là chưa về trường mà cậu ta đã giữ danh hiệu hotboy của khối 12, nào là cậu ấy còn có danh hiệu “mắt kính quyến rũ” nữa. Khóa mà hơn bọn cô khoảng 3 tuổi, có một người cũng có danh hiệu hotboy khối 10, và danh hiệu “nụ cười thiên thần”, là siêu thiên tài và đặc biệt hơn hắn là anh trai của Hoàng Việt, sau này anh ta đã đi du học Mỹ rồi. Còn lớp cô có một hotboy khối 11 và không có biệt danh nào đủ để diễn tả bề ngoài của cậu ấy. Còn nếu nhắc tới học thức thì có biệt danh “bác học”.
Dương mặc kệ Tâm “tự sướng” một mình, cô không quan tâm tới chúng. Đẹp trai à? Có mài thành cơm không? Hơn nữa chúng không thể làm cho cô thành tài được. Cô vẫn chăm chú chơi game. Tâm như chợt nhớ ra gì đó. Cô nói
- À. Dương. Cậu biết gì chưa?
- Lại chuyện gì nữa?
- Cũng không biết á? Clip của cậu đã bị tung lên mạng rồi, bây giờ toàn trường đã biết hết mọi chuyện.
- Clip gì?
- Clip quay cảnh cậu đánh bọn Quyên đó.
- Vậy sao?
- Cậu không quan tâm?? Bây giờ cậu trở thành “người nổi tiếng” trong trường mình rồi đó. Có người còn thành lập fanpage[4"> cho cậu nữa.
- …
- Với chuyện này, Quyên không để yên đâu.
Dương thật sự không quan tâm, việc trở thành tâm điểm của trường bàn tán đã không còn là xa lạ đối với cô. Còn với Quyên, sợ ư, không đời nào, nhưng cô lại thực sự rất muốn biết cô ta sẽ làm gì, nói thẳng thực ra là tò mò.
...