Duck hunt
* Danh ngôn tình yêu:
TOP Game Hay
Tìm kiếm


Menu Nhanh
Tiểu thuyết | Truyện ngắn | Truyện tình yêu | Truyện teen | Truyện ma | Truyện Voz | Văn mẫu | Tải game
• Bài viết :Hay là…Anh cưới em đi – Chương 20
• Post By : Mr10_9x
• Lượt xem: 1373
• Mục: Tiểu thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Facebook

Chương 20: Anh ở đâu ?


Nhanh chóng chạy đến bệnh viện, cô thấy bà chủ tịch đang ngồi thẫn thờ ngoài cửa phòng cấp cứu. Vừa nhìn thấy cô, bà chỉ mỉm cười khẽ khàng rồi lại mang vẻ ủ buồn mệt mỏi. Nhanh chóng chạy lại đỡ bà chủ tịch, trong lòng cô cảm giác lo lắng vô cùng, bà chủ tịch khác xa với những gì cô biết trước đây. Nếu thường ngày bà dù thế nào cũng vui vẻ, hoạt bát, đầy hào hứng thì hôm nay chỉ trầm lặng ngồi im và nhìn vào phòng cấp cứu. Cô không biết phải làm thế nào, chỉ nắm lấy bàn tay đang run rẩy của bà. Rồi cô nghe tiếng bà nói với cô khẽ khàng, mệt mỏi:


“Thêm một lần nữa, chắc mẹ sẽ không chịu nổi mất…”


Lòng cô chấn động. Cô hiểu những điều bà chủ tịch nói. Một lần mất đi con gái của mình, có lẽ là một người mẹ, bà đau khổ hơn ai hết, nhưng bà vẫn phải vui cười có lẽ để mọi người không phải lo lắng. Nhưng nếu lần này, ông chủ tịch có mệnh hệ gì thì có lẽ bà sẽ suy sụp mất. Những người luôn tươi cười là người mang nhiều ưu tư nhất, chỉ là họ không thể biểu đạt mà thôi.


Cô vòng tay sang, ôm lấy bà chủ tịch, để đầu bà dựa vào vai mình và an ủi bà rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi.


Bỗng nhiên, cô nhớ đến Hoàng Phong, hắn đang ở đâu? Hắn có biết việc ông chủ tịch phải nằm viện hay không?


Sau khi bác sĩ bước ra khỏi phòng cấp cứu và nói mọi chuyện đều ổn, ông chủ tịch do gặp phải chấn động tâm lý quá lớn nên đã ngất đi nhưng họ cũng nói thếm rằng ông vẫn hôn mê bất tỉnh và chưa thể chắc chắn được khi nào sẽ tỉnh lại thì cũng là lúc cô thấy Thu Ngọc hớt hải chạy đến.


Không cho cô ấy nói gì trước mặt bà chủ tịch, cô để bà chủ tịch vào phòng chăm sóc cho ông chủ tịch rồi mới cùng cô ấy nói về chuyện công ty.


Thu Ngọc đưa cho cô một tờ báo, cô nhìn qua tờ báo và thấy thông tin Estermir sắp phá sản và đang bị thu mua lại được đăng lên trang nhất. Thực sự Estermir chỉ là một công ty thời trang áo cưới trong tập đoàn đa lĩnh vực Estermir, việc nó phá sản tuy không ảnh hưởng đến sự tồn tại của cả tập đoàn nhưng ít nhiều bị ảnh hưởng đến danh tiếng của cả tập đoàn. Nhưng tại sao từ một công ty đang làm ăn phát đạt lại bỗng nhiên đứng trên bờ vực phá sản như thế thì cô hoàn toàn không thể hiểu được. Từ trước đến nay, cô chưa từng thấy Estermir vay nợ chứ đừng nói để đến mức nợ không trả được để bị đẩy đến bước phải phá sản.


Thu Ngọc rối rít xin cô hãy quay lại công ty, cô ấy nói rằng chỉ có cô mới có thể tìm hiểu và xoay chuyển tình thế lúc này.


Nhưng rốt cuộc, cô sẽ phải làm gì?


Có hiện đang không có tư cách gì ở công ty, hiện không thể ký bất kì một văn bản nào và làm sao cô có đủ sức để làm một việc như vậy. Hoàng Phong đã từ bỏ cô rồi và chỉ không lâu nữa thôi, cô sẽ không còn là bất cứ điều gì trước mặt hắn, nếu giờ cô lao vào để giải quyết chuyện này thay hắn, hắn sẽ nghĩ rằng cô mặt dày níu kéo, ngu ngốc để níu giữ hắn, phải không? Cô không phải là đứa không hiểu chuyện, nếu hắn đã muốn kết thúc theo hợp đồng thì việc của công ty cô sẽ không can thiệp vào, cô không muốn can thiệp vào việc riêng của hắn. Cô sẽ để cho mọi chuyện được kết thúc một cách đơn giản vậy thôi. Mà chắc lúc này Hoàng Phong đã biết mọi chuyện, chắc chắn sẽ có cách giải quyết thôi.


“Điện thoại của Tổng giám đốc không hề liên lạc được!” Thu Ngọc vừa nói vừa nhìn cô đầy lo lắng.


Tại sao điện thoại của hắn lại không liên lạc được. Hắn có lẽ không phải là người tác trách đến vậy. Trước đây, cô có từng nghĩ như vậy nhưng nhìn những gì hắn đã làm trong thời gian gần đây ở công ty, cô không nghĩ là hắn sẽ chọn cách bỏ đi khi mọi chuyện ở đây đang rối tung lên như thế này. Bà chủ tịch đã từng nói, hắn chịu về nước lần trước cũng chỉ vì ông chủ tịch bệnh nặng. Lần này cũng không ngoại lệ, hơn nữa sự việc lần này ảnh hưởng rất lớn đến nhà họ Hoàng, hắn sẽ không thể làm ngơ được. Cô tin chắc hắn sẽ đang nghĩ cách giải quyết. Chắc chắn vậy.


Quay sang nhìn Thu Ngọc, cô ấy đang chăm chú nhìn cô với ánh mắt van nài. Cô lắc đầu và nói rằng cô hiện tại không phải là người của công ty, không thể làm việc gì vì công ty vì nếu có muốn cũng không thể được. Cô khuyên Thu Ngọc nên tìm Phó Tổng giám đốc sẽ phù hợp hơn. Thu Ngọc nghe thấy vậy thì lại tiu nghỉu ôm tài liệu bỏ ra về.


Tuy cũng tự cảm thấy bản thân mình vô tâm, nhưng nếu cô lao vào để giải quyết, liệu có giải quyết được gì hay không hay chỉ để hắn nghĩ rằng cô vẫn muốn ở bên cạnh hắn. Đúng là cô vẫn muốn ở bên cạnh hắn, nhưng với tư cách một người để yêu thương, còn nếu chỉ là một nhân viên, cô sẽ không cần điều đó. Tự ngược đãi bản thân vì tình yêu, cô không muốn mình bị đát đến vậy. Nhưng đâu đó trong lòng cô, cảm giác bồn chồn lo lắng cứ lan tỏa.


Hắn đang ở đâu? Đã biết mọi chuyện diễn ra ở đây chưa?


Ngồi trong phòng bệnh của mẹ, cô vô thức ngước nhìn điện thoại. Khi mẹ hỏi có phải cô đang chờ điện thoại từ ai thì lúc đó cô mới giật mình nhận ra hành động của mình. Cô lắc đầu phủ nhận, nhưng rồi mọi chuyện vẫn không qua được đôi mắt của mẹ cô. Mẹ nói rằng, mẹ đã đọc báo và biết mọi chuyện đang diễn ra ở công ty. Mẹ khuyên cô hãy nhanh chóng đến công ty và xem xét mọi chuyện vì mẹ biết với cái tính hiếu kì và cầu toàn trong công việc của cô thì bắt cô ngồi ở đây là cả một sự tra tấn. Nhưng cô vẫn lắc đầu nói rằng mình không muốn đi.


Sau khi để mẹ cô nghỉ ngơi trong phòng, cô ra ngoài công viên bệnh viện để đi dạo, lại ngồi xuống chính chiếc ghế đá mà trước đây hắn và cô đã ngồi, nhớ đến những lời hắn nói trước khi đi công tác rằng sẽ làm cô bất ngờ. Bất giác mỉm cười. Nhanh thật, mới đó thôi mà đã gần hai tháng rồi. Lúc ấy, cô nhận ra rằng mình yêu thương hắn nhiều đến thế nào còn giờ đây lại cảm thấy đau khổ nhiều như vậy. Người không bao giờ có được tình yêu thì không có gì hơn ngoài sự bi thương. Có lẽ cô thật ngốc nghếch khi tin rằng bản thân mình hoàn toàn có thể nỗ lực để thay thế người con gái định mệnh của hắn, chính vì cái nỗ lực ngu ngốc ấy mà cô không muốn buông bỏ, nhưng rồi mọi chuyện không phải chỉ cô gắng mà được, nhất là trong chuyện tình cảm. Chính vì thế mà cô không dám quay trở lại công ty, cô sợ dù có cố gắng thế nào thì cũng không thể cứu vãn được tình hình, chưa nói sẽ làm mọi chuyện trầm trọng và phức tạp thêm khi cô không có bất kì tư cách nào ở công ty cả. Và quan trọng là cô sợ khi mọi người biết được cuộc hôn nhân của cô sẽ kết thúc cô sẽ chết ngộp trong ánh nhìn mỉa mai hoặc thương hại từ mọi người trong công ty. Dù đã suy nghĩ được như vậy, nhưng tại sao lòng cô vẫn nóng như lửa đốt. Hắn sẽ giải quyết được mọi chuyện chứ? Chắc lúc này, hắn đang rất mệt mỏi phải không?


Đang ngồi thẫn thờ suy nghĩ thì bên cạnh cô có người ngồi xuống. Giật mình mừng rỡ quay sang và bắt gặp ánh mắt thấu hiểu của bố cô. Cô thoáng ngại ngùng rồi quay đi.


“Nếu đã lo lắng cho Phong như vậy, sao không đi tìm nó?”


Cô lại lắc đầu cười chán nản. Đi tìm hắn thì sao? Hắn đâu cần cô nữa.


“Con chẳng làm được gì đâu bố à!”


Bố cô dựa lưng vào thành ghế rồi đưa tay xoa xoa đầu cô.


“Con bé này, từ lúc nào lại tự ti như vậy chứ?”


Đúng là trước tới giờ trong công việc và tình cảm, cô luôn là người cố gắng và tự tin. Nhưng sự tự tin của cô lại được bao bọc trong cái vỏ bọc của sự tự ti. Cô tin rằng chỉ cần mình cố rằng để trở nên hoàn hảo thì sẽ có tất cả mọi thứ cả tình yêu và sự nghiệp. Nhưng rồi đáp lại cho những nỗ lực của cô chỉ có sự nghiệp, còn tình yêu, vốn không tồn tại sự cố gắng mà được. Chính vì thế, cô càng tự ti hơn trong tình yêu. Và nhất là, từ khi bước vào một thế giới xa hoa đầy ánh đèn với những bộ trang phục rực rỡ của hắn, cô lại càng thấy lạc lõng và dần dần thu mình lại. Không biết từ khi nào, cô trở thành Thiên An của hiện tại.


Bỗng nhớ ra một điều, cô cất tiếng hỏi:


“Bố nghĩ như thế nào về việc tự tử vì tình?”


Quay sang nhìn bố, cô thấy ánh mắt bố bỗng nhiên nheo lại nhìn mình. Cô bật cười giải thích rằng không phải cô, chỉ là cô tò mò nên hỏi vậy thôi. Cô nói rằng có phải những người tự tử vì tình yêu chính là những người can đảm nhất vì họ dám dùng chính sinh mạng của mình để chứng minh tình yêu hay không.


Bố cô phì cười, xong lại trầm ngâm và nói rằng:


“Đó không phải là tình yêu, mà là ích kỷ!”


Tại sao lại là sự ích kỷ? Cô quay sang nhìn bố khó hiểu.


Bố cô chậm rãi giải thích rằng, sinh mạng vốn là thứ quý giá nhất, nó được đấng sinh thành ban tặng, tự tử chỉ vì tình yêu thì là ích kỷ với cha mẹ của mình. Nếu dừng sinh mạng của mình để có được tình yêu, thì tình yêu đó chỉ còn mang tính thương hại và ép buộc, như thế là ích kỷ với người mình yêu. Và khi dùng chính sinh mạng của mình chỉ để thỏa mãn tình cảm của mình thì hơn ai hết, đó chính là ích kỷ với bản thân mình, cơ thể nên sống thì mới có thể cảm nhận được tình yêu. Những điều bố cô nói cô đều hiểu, nhưng nếu chỉ có một cách để chứng mình tình yêu, thì không phải đó là cách hiệu quả nhất sao? Nhưng cô lại nghe thấy tiếng bố cô nhẹ nhàng vang lên:


“Tình yêu đích thực là dám hi sinh hạnh phúc của mình để người mình yêu được hạnh phúc chứ không phải sinh mạng!”


Hi sinh hạnh phúc của mình để người mình yêu được hạnh phúc?


Câu nói của bố bỗng nhiên làm cô sững người. Cô cứ cho rằng Thiên Ân có thể dùng cả tính mạng để có thể chứng tỏ cho Hoàng Phong thấy cô ấy yêu hắn đến mức nào và đối với hắn cô ấy quan trọng ra sao thật là dũng cảm. Bởi lẽ, cô không thể nào làm được điều đó. Nhưng có lẽ bố cô nói đúng, yêu một người không phải chỉ là cho người đó biết mình yêu người đó đến thế nào, mà phải sống vì người đó, làm cho người đó hạnh phúc. Nói ra lời yêu thì đơn giản, nhưng để chứng minh tình yêu chân thành bằng một cách không ích kỷ mới là điều khó khăn.


Tự vấn lòng mình, cô có yêu hắn không? Câu trả lời dù đau đớn nhưng vẫn là có. Nhưng cô có thể làm gì để chứng minh tình yêu đó dành cho hắn? Dường như từ trước đến giờ cô nhận từ hắn nhiều hơn là cho. Nhưng giờ hắn đã không muốn cô ở bên cạnh hắn nữa, cô còn lý do gì để níu kéo.


“Đôi khi, chỉ cần làm những điều sau này mình không hối hận là được!”


Cô giật mình quay sang nhìn bố, nhưng bố chỉ xoa đầu cô rồi nhanh chóng đi về phía cửa bệnh viện. Câu nói của bố cô cũng đã từng nghe từ hắn.


Đúng vậy, nếu cứ tiếp tục ngó lơ và rời đi lúc này, chắc chắn về sau cô sẽ hố
i hận. Yêu một người, là làm cho người đó hạnh phúc. Chỉ cần hắn hạnh phúc là được, còn cảm xúc của cô rồi sẽ phôi phai theo thời gian. Cô muốn bảo vệ hắn, bảo vệ tình yêu của cô theo cách riêng của cô. Muốn kề vai giúp đỡ hắn, không muốn hắn phải mệt mỏi một mình dù hắn có cần cô hay không. Chỉ cần hắn hạnh phúc, mọi chuyện đối với cô rồi sẽ ổn. Thiên Ân yêu Hoàng Phong bằng cách của cô ấy, cô sẽ yêu hắn bằng cách của riêng cô.


Nghĩ vậy, cô nhanh chóng chạy ra ngoài cổng bệnh viện bắt taxi đến thẳng công ty. Xa xa có một bóng người nhìn theo cô mỉm cười trước khi bước vào phòng bệnh của mẹ cô. Người đó vuốt ve gương mặt mẹ và nói:


“Nó giống em thật!”


***


Khi cô đến công ty, mọi người đang nhốn nháo chạy đôn chạy đáo để giải quyết công việc. Nhanh chóng đến tìm Đăng Minh và Thu Ngọc, Đăng Minh nheo mắt nhìn cô còn Thu Ngọc thì nhìn cô đầy mừng rỡ. Thu Ngọc nhanh chóng mang báo cáo đến bàn cô nhưng trước khi đó Đăng Minh đã kéo cô ra ngoài.

...
12Sau »

Bạn đang xem
Bạn có thể Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook

Bình luận facebook

Cùng chuyên mục

»Hay là…Anh cưới em đi – Chương 12. (2015-01-30)
»Hay là…Anh cưới em đi – Chương 22. (2015-01-30)
»Hay là…Anh cưới em đi – Chương 27. (2015-01-30)
»Hay là…Anh cưới em đi – Ngoại truyện 6. (2015-01-30)
»Hay là…Anh cưới em đi – Chương 10. (2015-01-30)
1234...131415»

Bài viết ngẫu nhiên

» Yêu – Special chapter
» Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái - TraSua.mobi
» Sam Sam đến đây ăn nào - Cố Mạn
» Hay là…Anh cưới em đi – Ngoại truyện 6
» Hay là…Anh cưới em đi – Ngoại truyện 5
1234»
Tags: