» Nội dung : của tôi, run run chỉ tay về đằng sau. Lần này thì tôi quay lại để xem là con ma nào. Khuôn mặt lạnh lùng pha lẫn sự giận dữ của tên Phong đập vào mắt khiến tôi giật mình suýt ngã lộn đầu vào bát canh.
Phong nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt giận dữ như con hổ cái bị cướp mất con. Tôi nuốt nước bọt ừng ực vội quay đi chắp hai tay lại khấn:
- Ôi các cụ tổ tiên nhà mình có hiển linh hãy bảo vệ con khỏi bọn ma quỷ hiện hình, giúp con xua đuổi mấy thằng người âm này đi.
Tôi nói xong liền quay lại với đĩa cơm của mình hoàn thành nốt công trình dở dang
- Ra ngoài tôi có chuyện cần nói_ cái giọng lạnh lùng của Phong vang lên
Ô hay cái tên này, tôi là con cún cho hắn sai bảo đấy à? Nghĩ thế nên tôi không thèm ư hử gì quay sang con Trang hỏi:
- Trường mình có nuôi quạ không mày?
- Không, sao mày hỏi thế?_ con Trang ngơ ngác hỏi
- Ừ thì tại tao nghe có tiếng quạ kê..
Nhưng tôi chưa kịp nói hết câu thì đã bị tên Phong nắm tay kéo dậy, khiến tôi bị nghẹn, suýt sặc cơm lên mũi
- sao tôi phải có nghĩa vụ nghe, lời cậu nói là thánh chỉ à?_ tôi tức tối vặc lại. đúng là cái đồ cờ hó
Thầy Thiên lúc này cũng đứng dậy, giữ tay Phong nói:
- bỏ tay em ấy ra, Cậu hành động quá lố rồi đấy…
Nhưng hắn không thèm đếm xỉa đến lời ông thầy khỉ vàng kéo tay tôi bỏ đi một nước trước con mắt sửng sốt của tất cả mọi người Chap 34: Đồ PX
- Này cậu làm gì thế? Còn không mau bỏ tay tôi ra?_ tôi vùng vằng nói, cố gắng rút tay ra khỏi tay hắn. Nhìn khuôn mặt đằng đằng sát khí của hắn tôi sẵng giọng hỏi:
- Thế có chuyện gì thì nói mau đi chứ hả đồ PX
- PX là cái gì vậy?_ hắn nhíu mày hỏi
- À… P là perfect, còn X là Xmen. Ý..ý tôi muốn nói cậu là người đàn ông hoàn hảo_ tôi cố nín cười nói
- Thật không?_ hắn nhìn tôi ngờ vực
- Ai nói phét cậu làm gì, thế có chuyện gì nói đi chứ_ tôi gắt
- Sặc… kéo người ta ra cho bằng được rồi bảo quên rồi, cậu có bị ẩm ic không đấy
- Tôi thích thế_ hắn nói rồi đút tay vào túi quần bỏ đi. Tôi nhìn theo hắn mà chẳng hiểu gì cả. Haizz chắc đang tuổi dậy thì, nên thằng bé biến tính thế đấy.
Nhưng đang đi đột nhiên hắn quay lại, rồi không nhìn tôi hắn ấp úng nói:
- Từ giờ cho phép cậu gọi tôi là PX đấy
Nói xong hắn dông thẳng. Đợi hắn đi khuất, tôi mới dám ôm bụng cười ha hả. để tôi giải thích về cái nghĩa sâu xa của từ PX nhé. Là thế này:
X là íc, PX là píc mà píc bằng pig bằng con lợn.
Thế là từ rày thì tôi tha hồ gọi hắn là con nhợn trong khi hắn chẳng biết gì cả rồi haha. Nhưng.. chuyện này là bí mật, để lộ ra là tôi đi tong ngay.
-----------------------------------------
Buổi chiều, sau khi đã kết thúc tiết cuối, vẫn như mọi khi tôi định xách cặp trở về bên nồi cơm gia đình, thì mĩ nhân Vân hớt hải chạy vào thở hổn hển rồi nói với tôi:
- Nhiên, thầy hiệu trưởng muốn gặp cậu, chắc là có chuyện gì gấp lắm, thầy hẹn cậu ở văn phòng.
Nói xong cô nàng phắn luôn, nhanh như ma quỉ hiện hồn, híc. Mặc cho tôi đứng đó ngẩn tò te, chẳng hiểu gì cả. Đúng là chuyện lạ đây, sao bỗng dưng ******* Vân lại tử tế với tôi thế nhỉ?
Bình thường, có ai nhờ vả việc gì liên quan đến tôi là y rằng cô nàng tảng lờ đi, không thèm để ý, thế mà hôm nay lại đột xuất hăng hái chạy đến báo cho tôi biết cơ đấy. Hay là ăn nhầm phải hột cơm có dính thuốc chuột rồi?
Nhưng thôi, cứ đi xem sao cái đã……Tôi nghĩ rồi nhanh chân bước đến văn phòng thầy hiệu trưởng Chap 32 Những lần bị đánh
Trời đã tối rùi, chẹp.. chẳng biết hôm nay là ngay gì mà sao cái số tôi lại xui như thế nhỉ? chung qui tất cả cũng chỉ tại cái tên PX Phong, mà sao khi không tôi lại cứ dính phải hắn thế nhỉ?
thôi…thôi phải mau mau tống tiễn hắn ra khỏi cuộc đời đầy hoa lá của tôi mới đc, từ khi dính phải hắn chẳng hiểu sao cái số tôi nó lại mang màu ảm đạm như thế.
Tôi vừa than thở trong lòng vừa nhìn đồng hồ, cũng may bố tôi vừa đi công tác chứ không quả này tôi lại phải mất cả tiếng đồng hồ để ca bài ca con cá học bài chăm chỉ để năn nỉ ông không giáng mấy cái roi mây xuống cái thân xác tàn tạ của tôi.
Mà cũng lạ cơ, từ bé đến h tôi bị đánh lần nào là y rằng lần đó liên quan đến bọn du côn. Để tôi nhớ lại xem nào…ừm:
- Lần thứ nhất: năm đó tôi vừa chập chững bước vào lớp một chẳng hiểu nghe đâu được bài hát "bố em là du côn, mẹ em là côn đồ, cả nhà là lưu manh.." bèn học theo về nhà hát líu lo, lẽ dĩ nhiên là ăn vài cái vụt vào mông mà chẳng hiểu gì cả. Ôi ngộ nghĩnh trẻ thơ. híc
- lần thứ hai: đó là năm tôi học lớp ba, đang đi học về, tò mò tôi ghé lại xem mấy tay du côn đánh nhau nên về muộn, hậu quả là lãnh một cái roi. Lạy chúa chứng dám, hồi đó tôi vẫn còn ngây ngô con gà gô.
- Lần thứ ba: tôi cũng chẳng nhớ nữa, có lẽ là hồi lớp năm, lúc đó bố tôi dạy tôi học Toán, thấy cái mặt ông cứ hằm hằm, tôi ngây ngô nói: " ô cái mặt bố giống mấy thằng du côn con thấy trên phim thế" Má ơi nào tôi có biết cái roi mây bố tôi đang cầm sẵn trên tay. Huhuhu..
- Lần thứ 4: chính là cái lần tôi đã cười lăn lộn vì nghe được chuyện bố tôi bị bọn du côn đánh gãy răng.
May mắn là đã chưa có lần thứ năm híc…
Lịch sử vẻ vang như vậy cũng đủ để tôi nên tránh xa cái lũ đầu trộm đuôi cướp ấy đi. Kẻo không sớm thì muộn cuộc đời của tôi sẽ chìm trong màu đen tối.
Chiếc xe buýt đỗ xịch trước mặt khiến dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang.
Mang tâm trạng tức giận khi nhớ về quá khứ hào hùng đầy bi thương của mình tôi bước lên xe bằng những bước chân voi, mọi người trên xe buýt đều nhìn tôi với ánh mắt lòng trắng chiếm 90% kèm theo những tiếng lầm bầm:
- Bọn trẻ thời nay thật là, chẳng ý tứ gì cả.
Đã thế ông tài xế xe còn nói vọng xuống:
- Đề nghị bà con không được dắt súc vật lên xe nhá.
Chúa ơi sao ai cũng muốn hành hạ tôi thế này? Tôi tức đến nghẹn cả họng, chỉ mong sao lấy lại được phong độ vặc cho cái ông tài xế vô duyên kia một trận, nhưng thôi tôi mệt quá rồi, chẳng thèm đôi co làm gì cho tốn nước bọt, nghĩ vậy nên tôi đành ngậm ngùi lê xác xuống cuối xe, lôi mp3 ra cắm vào tai và ngủ...z..z..z
……………………………………..
Tôi tỉnh giấc sau một cú va chạm mạnh vào băng ghế đằng trước. Tôi dụi mắt và xoa xoa chỗ đau bực mình càu nhàu:
- Đi đứng cái kiểu gì không biết nữa, tự dưng thắng cái rẹt, đau thấu trời.
Rồi mắt nhắm mắt mở nhìn xung quanh xe, lạy chúa, sao chỉ còn mình tôi thế này, mọi người đi đâu hết rồi, chẳng lẽ đây là chuyến xe tử thần đưa tôi đến với cõi âm, huhuhu tôi chưa muốn chết đâu ….
Sau vài phút hoảng loạn vì tưởng "sắp đc gặp diêm vương" cuối cùng tôi cũng trấn tĩnh lại và hỏi ông tài xế mắc dịch:
- Chú ơi, mọi người đâu hết rồi?
- Xuống xe hết rồi còn đâu, thế cô bé có xuống không thì xuống luôn đi?_ ông chú lên tiếng
- Dạ, thế đến phố X chưa chú?
- Ơ hay cô bé đang mơ ngủ đấy à? Đi quá phố X mấy cây số rồi còn đâu….
Đoàng…..có tia sét vừa giáng xuống đầu tôi. Quỷ thần thiên địa ơi, mẹ nữ Oa, chúa Giêsu, thánh Ala, thần Zeus ơi, con đang ở đâu thế này sao các ngài không bảo vệ cho một thiên thần nhỏ bé là con đây huhuhuhu…
Giờ mới nghĩ sao tôi lại có thể ngủ quên được cơ chứ biết làm thế nào đây, đã thế tôi lại là một đứa mù đường nữa. Đành cầu cứu ông chú tài xế thôi híc. Nghĩ vậy tôi bèn lên giọng nài nỉ:
- Chú tài xế đẹp trai ơi, chú có thể cho xe buýt về lại phố X được không?
Đáp lại lời thỉnh cầu của tôi là một tràng cười khả ố:
- Ơ hơ hơ, cô bé vẫn đang ngủ đấy à? Xe buýt phải đi tiếp chứ quay lại làm gì, thế giờ cháu có xuống không, hay là típ tục đi.
Không xuống chẳng lẽ lại ở lại vi vu cùng cái ông tài xế vô duyên này khắp thành phố chắc. Đúng là hỏi thừa, nghĩ vậy nên tôi chẳng nói chẳng rằng lẳng lặng bước xuống xe.
Chiếc xe buýt lao vuỵt đi để lại một dáng người bé nhỏ cô đơn trên vỉa hè. Sự thực là lúc này đây tôi chỉ muốn hét thật to cho bõ tức, nhưng chỉ sợ ngay sau đó ngôi nhà típ theo của tôi là bệnh viện tâm thần thì chết. nên tôi đành ngậm ngùi lê bước trên vỉa hè vừa đi vừa lẩm bẩm bài hát:
- Tôi lê bàn chân bước đi trên con đường dài, híc huhuhuhu…..
Đang tuyệt vọng đột nhiên tôi nhớ ra con dế yêu, phải rồi tôi sẽ gọi mẹ ra đón.
Suýt chút nữa là tôi đã nhảy cẫng lên sung sướng rồi, nhưng người ta nói hi vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn trong trường hợp này của tôi câu nói ấy đúng 100%. Bởi vì chiếc dế yêu của tôi đã ngỏm củ đèo vì hết bin rồi.
Đúng là đen đủi từ đầu đến chân, lạy chúa con đã làm gì nên tội mà người hành hạ con như thế này?
Tôi đang than thở cho số phận hẩm hiu của mình thì đột nhiên có tiếng gọi ở đằng sau:
- Này, đợi đã…..
Tôi vội vàng dừng bước, không phải là ông trời đã nghe thấy tiếng tôi than thở mà động lòng trắc ẩn đem đến cho tôi một vị cứu tinh đấy chứ.
Tiếng nói ấy của ai đây? nhưng thôi là ai cũng được, thầy Thiên hay kể cả là tay du côn Phong tôi cũng chấp nhận hết, miễn là hắn cứu tôi thoát khỏi tình trạng dở khóc, dở cười này.
Nghĩ vậy lên tôi sung sướng vội quay đầu lại ……Chap 32 ôi chúa ơi…cứu con
Khuôn mặt tôi dường như đông cứng lại, trí não ngừng hoạt động, ,tiêu rồi, tiêu thật rồi kì này tôi chết là cái chắc huhuhu….
Cái người vừa mới gọi tôi không phải Phong cũng chẳng phải là thầy Thiên mà là… Dương - Phan Mạnh Dương. Cái tên bị tôi hất cả li sữa vào người trong bữa gặp mặt hôm thứ 7. Đúng là xúi quẩy mà, sao khi không hắn lại đến tìm tôi đúng lúc này chứ, đã thế đi cùng hắn còn mấy tay đàn em mặt mày khả ố nữa. Chúa ơi con chưa muốn chết sớm.
- Sao thế? tôi gọi cậu đấy, Tôn Nữ Hà Nhiên - thần đồng của trường cấp ba Thanh Đằng._ Hắn nhấn mạnh câu sau kèm theo một nụ cười hiểm ác.
Hừ cái dồ mắc dịch, có cần phải réo cả tên họ của tôi giữa đường giữa chợ như thế không. Cái tên thuộc dòng dõi cao quý của tôi lại để cho cái đồ cờ hó như hắn gọi linh tinh à? Nhưng thui bây không phải là lúc tôi nên tức giận, nghĩ vậy tôi bèn nở một nụ cười tươi như hoa nói với hắn:
- Ủa? bạn nhận nhầm người rùi, tôi không phải là học sinh trường Thanh Đằng đâu, hihihi….
Nói xong tôi quay đầu định ba chân 4 cẳng dông thẳng. Nhưng quái sao chân tôi vẫn chạy mà người thì không nhúc nhích thế này.
Tôi bèn quay đầu lại. Khuôn mặt cờ hó con của tay Dương đập vào mắt khiến tôi suýt thì phải vào viện vì một cơn nhồi máu cơ tim, híc. Bàn tay voi của hắn đang nắm chặt lấy vạt áo tôi, khuôn mặt ánh lên sự đểu giả.
- Định làm ngơ luôn à? Khuôn mặt cậu có hóa ra tro tôi cũng nhận ra, nhờ li sữa của cậu mà mặt tôi trắng, mịn hơn đấy_ hắn cười rõ đểu nói
Tôi hoảng quá vội la lên:
- Ê này…này tôi đã bảo không quen cậu mà, sao cứ nắm áo người ta thế, định giở trò bắt nạt con gái nhà lành giữa ban ngày ban mặt đấy à?
- ha ngộ ghê. Mấy giờ rồi mà còn ban ngày ban mặt_ hắn nhếch mép mỉa mai
- Ừ ha_ tôi cười ngô nghê rồi ngọt ngào nói_ ban ngày hay ban đêm cũng như nhau cả thôi, mới lại một người quang minh chính đại đẹp trai (dại gái) xuất chúng như bạn Dương thì ai lại làm những chuyện khuất tất ấy hihihi….
Nhưng đáp lại nụ cười cùng giọng nói ngọt ngào của tôi hắn chỉ nhếch mép một cái gằn giọng:
- Tôi quen quá rồi, không cần diễn kịch đâu, chắc là trong đầu cậu đang chửi rủa tôi thậm tệ phải không?
Khiếp mới có không gặp mấy ngày mà hắn đã đi tu luyện ở đâu rồi biến thành con sâu chui vào bụng tôi mất rồi.
Quả thật là lúc này đây tôi chỉ muốn lấy lại phong độ tát cho hắn một cái nhàng lửa rồi chửi một trận cho bõ tức. Nhưng nhìn đám đàn em của hắn đứng lúc nhúc đằng sau tôi lại không đành để hắn mất mặt (không dám thì đúng hơn). Nghĩ vậy tôi đành xuống nước năn nỉ:
- Dương nè, cũng tối rồi tôi phải về nhà không bố tôi đánh, cậu tha cho tôi lần này rùi lần sau tôi mời cậu ăn cơm để tạ lỗi được không?
- Hừ…mời ăn cơm? Tạ lỗi? cậu nghĩ hạ nhục tôi xong rồi muốn làm gì thì làm sao? Nói cho cậu biết hôm nay tôi sẽ cho cậu biết tay._ hắn lên giọng đe dọa.
- Thế cậu muốn làm gì?_ tôi bực mình xẵng giọng nói
- Hừ, thì mời cậu vào con hẻm kia chơi chứ sao nữa._ hắn nhìn tôi và nở nụ cười đểu đôi mắt ánh lên sự gian tà.
Nghe câu nói của hắn tôi hoảng kinh, sợ run lên quả thật bây giờ tôi chẳng biết nên làm gì. Có lẽ chỉ còn cách la to lên cho bàn dân thiên hạ biết thôi. Nghĩ vậy nên tôi bèn lấy hơi hét to lên:
- Bớ ng…_ Nhưng tôi chưa kịp nói đến chữ thứ hai thì đã bị tay Dương bịt miệng kéo vào con hẻm gần đó. Má ơi kì này tôi chết thật rồi, tôi không muốn cái tên mình bị đưa lên mục "gia đình chúng tôi thương tiếc báo tin…" đâu. Cứu tôi, có ai không? …….
Sau khi đưa tôi vào sâu trong hẻm tay Dương ms bỏ bàn tay bẩn thỉu của hắn ra khỏi chiếc miệng xinh xắn nhả hoa nhả ngọc của tôi. Nhìn khuôn mặt đểu giả của hắn lờ mờ trong bóng đêm tôi trừng mắt giận dữ nói:
- Tôi thật không ngờ cậu lại bỉ ổi như vậy, nếu cậu còn không thả tôi ra thì tôi sẽ la to lên cho cả làng cả nước biết việc làm xấu xa của cậu đấy.
- Hừ….Cậu cứ vc la thoải mái, cùng lắm là có con chó con dũng cảm vào cứu cậu, chứ ở đây chẳng ai nghe thấy cậu la đâu._ Hắn cười đểu rồi đưa bàn tay dơ bẩn lên vuốt má tôi._ Đây là cái giá phải trả cho việc sỉ nhục tôi, chưa có đứa con gái nào dám làm thế với tôi cả.
- Tôi chỉ sỉ nhục những người đang sỉ nhục thôi._ tôi mỉa mai nói
Tên Dương trừng mắt nhìn tôi gằn giọng:
- Mạnh miệng nhỉ? để xem lầm này cậu làm gì để thoát được tôi.
Hắn nói rồi vung tay quật mạnh một phát, chiếc cằm của tôi đau nhói, một chiếc cúc áo bị đất, bắn tung đi. Tôi sợ đến run lên, trong tình huống này, cái đầu của tôi dường như bị đóng băng không thể hoạt động đc nên chẳng nghĩ ra đc cách gì cả. Cái tên ác quỉ đội lốt người trước mặt sẽ làm gì tôi đây, huhuhuhu….chẳng nhẽ cuộc đời tươi sáng của tôi sẽ kết thúc tại đây ư? Không…tôi không cam tâm. Đúng lúc ấy thì……
….BRỪM…BRỪM….B RỪM…..
một người lái xe mô tô lao vào con hẻm vắng nơi tôi đang gặp nạn, đâm thẳng vào chỗ bọn đàn em của tay Dương khiến bọn chúng nháo nhào vội vàng dạt sang hai bên.
Người lái xe mô tô tháo mũ bảo hiểm bước xuống xe, trông như một tay trùm xã hội đen thứ thiệt vậy, vẻ lạnh lùng toát lên trong đêm tối, đã thế hắn lại mặc quần đen, áo đen ms kinh chứ. Chẳng lẽ hắn là đồng bọn của tay Dương đến đây để giúp tên Dương xử tôi.
Oa oa oa sao ông trời lại lỡ đối xử tàn nhẫn với tôi như vậy. Chỉ cần thấy tên này là tôi đã tưởng tượng ra cảnh mình nằm trong quan tài rồi, híc.
XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!