Đấy, đấy tôi đoán có sai đâu nào, sao cái số tôi nó lại đường cùng như vậy nhỉ? tên mặc áo đen bước đến gần chỗ tôi đứng, khẽ quét ánh mắt lạnh lùng qua tôi rồi quay sang tên Dương, cất giọng nói lạnh lùng tựa như băng:
- Mày nghĩ tao đến để giúp mày?
Giọng nói này sao nghe quen quá, chẳng lẽ là….?
Tôi quay sang nhìn chằm chằm vào tên mặc áo đen, dù trong bóng tối nhưng tôi vẫn lờ mờ nhận ra hắn có một khung người rất chuẩn, khuôn mặt toát lên vẻ lạnh lùng đáng sợ nhưng vẫn không thể mất đi vẻ đẹp trai quyến rũ, các đường nét trên mặt đều hoàn mĩ như một tuyệt tác điêu khắc. Giống như một vị hoàng tử bóng đêm vậy.
Người có khuôn mặt đẹp như vậy chỉ có thể là hắn, Trần Lam Phong.
Tên Dương nhếch mép mỉa mai rồi típ tục quay sang tôi nói:
- Mày có giúp hay không cũng không quan trọng, miễn là đừng phá tao là được.
Nói rồi hắn lại típ tục dùng bàn tay dơ bẩn để vuốt ve khuôn mặt của tôi, khi bàn tay của hắn chạm vào môi tôi, tức khi tôi dùng chiêu "cẩu cạp chủng" cắn cho hắn một phát thạt mạnh vào bàn tay. Tên này đau quá kêu rú lên vội vàng dựt tay ra khỏi răng tôi hét lên tức tối:
- Con khốn tao cho mày chết
Nói rồi hắn vung tay lên định đánh tôi, thấy vậy tôi vội đưa tay lên che mặt, huhuhu kì này thì khuôn mặt trăng rằm của tôi sẽ biến thành hình quả quéo mất…..Chap 33: Cuộc đấu trâu
Nhưng một lúc lâu sau vẫn chẳng thấy động tĩnh gì cả, tò mò tôi mở he hé mắt để nhìn, bàn tay đang đưa lên định đánh tôi của tên Dương đang bị Phong giữ lại. Hắn quay ra trừng mắt nhìn Phong gằn giọng nói:
- Tao đã nói mày đừng xía vào chuyện của tao rồi cơ mà
…….
Phong vẫn im lặng, dùng bàn tay của mình siết thật chặt tay tên Dương, khiến hắn nổi giận quát:
- Chuyện này không liên quan đến mày, tránh sang một bên
- Ai nói chuyện này không liên quan đến tao_ Phong lạnh lùng nhả từng chữ
- Vậy là mày không tránh ra chứ gì_ Dương trừng mắt quát
…………. Im lặng
- Thế thì đừng trách tao
…BỐP…..dứt lời Dương lao đến vung tay đấm Phong một cú mạnh như trâu húc người, tên Phong không chống đỡ gì cả, khuôn mặt đẹp giai của hắn lãnh luôn cú đấm, ngã nhoài xuống đất, từ miệng chảy ra một dòng máu.
Quái lạ, sao thiên hạ đồn thổi hắn có đai đen karate cơ mà, thế sao một cú đấm của con cờ hó Dương mà cũng không đỡ được, hay là trong lúc chạy xe trên đường đâm phải chỗ nào, đầu bị chập mạch rùi.
Tôi nghĩ mà trong lòng không khỏi lo lắng, sợ hãi. Chẳng hiểu hắn anh hùng cứu mĩ nhân thế nào mà mới một cú đấm đã xỉn cà que rồi, đúng là….
Tên Dương tiếp tục lao đến chỗ Phong như một con bò điên túm cổ áo Phong vung nắm tay giáng thêm một cú đấm nữa, máu từ miệng Phong lại phun ra, nhưng khuôn mặt hắn vẫn lạnh lùng không tỏ vẻ gì là đau đớn môi khẽ nhếch lên một nụ cười mỉa mai. (nếu là tôi chắc tôi đã khóc rống lên rồi).
Tức khí trước thái độ coi thường của Phong đối với mình, tên Dương nghiến răng ken két định dùng cây gậy của bọn đàn em đưa cho phang cho Phong một cú.
Eo ơi kì này thì không còn răng mà húp cháo, tôi hoảng kinh đưa hai tay úp vào mặt.
……BỐP….- Ối…..
một tiếng bốp ròn tan vang lên tiếp theo là tiếng hét lên đau đớn, tôi lẩy bẩy bỏ tay ra he hé mắt nhìn, nhưng đôi mắt của tôi gần như lồi ra, kẻ ngã xuống đất không phải là Phong mà là Dương, hắn đang đau đớn ôm khuôn mặt bị đánh hằn học nhìn Phong.
Còn Phong, hắn đã đứng dậy từ lúc nào, cầm thanh gậy vất sang một bên, phủi bụi trên áo, nhếch mép nở một nụ cười kiêu ngạo lạnh lùng nói:
- hai cú đấm vừa rồi, coi như tao đền cho mày vì mày là bạn tao, còn bây giờ thì…._ hắn ngừng nói khẽ nhìn tôi rồi quay sang tên Dương gằn giọng nói_ ….bây giờ tao sẽ cho mày biết tay vì dám đụng vào…người con gái của tao.
Sặc..hắn đang nói cái quái gì vậy? Ai..ai là người con gái của hắn cơ? Tôi là con gái của bố mẹ tôi chứ của hắn bao h, thế mà sao chưa được sự cho phép của tôi, hắn đã dám phát ngôn linh tinh như thế chứ.
Tôi trừng mắt nhìn hắn nhưng hắn nào có để ý đến sự giận dữ của tôi, mà thôi trong tình huống cấp bách thế này, có giận cũng vô ích, miễn sao được cứu khỏi cái nơi quỉ quái này và cái bọn đầu trâu mặt ngựa kia là tôi mãn nguyện rồi. Nghĩ vậy tôi nuốt cục tức vào bụng căng mắt xem cuộc đấu trâu.
Tên Dương lồm cồm bò dậy, lấy tay xoa xoa phần bên má bị đánh buông một câu gọn nhẹ:
- Nhào vô
Dứt lời lũ đàn em của hắn đều xông vào tên Phong chuẩn bị luộc chín hắn, mặt mũi tên nào tên nấy đều sặc mùi sát khí. Còn Phong hắn cởi chiếc áo cánh đen vất cho tôi nói:
- Cầm áo cho tôi, và ở yên đấy.
Rồi xông vào lũ đàn em của tay Dương tả xung hữu đột như Lục Vân Tiên cứu Kiều Nguyệt Nga khỏi bọn cường hào. Thì ra lời thiên hạ đồn không sai chút nào, Phong rất giỏi võ, những cú đấm, đá, bay người của hắn đều rất bài bản giống hệt mấy tay võ thuật trên phim truyền hình.
Trông hắn chẳng khác gì mấy anh chàng diễn viên chính trong mấy bộ phim tình cảm lãng mạn Hàn Quốc, đang liều mình cứu nữ chính.
Nhưng còn tôi thì sao? Tôi thì lại khác xa so với các nhân vật nữ chính trên phim, bởi thay vì ngồi run rẩy sợ hãi hay luôn miệng gọi tên nhân vật nam… thì tôi lại ngồi cắn áo của Phong rồi vỗ tay reo hò vì thích.
Trông tôi giống như một khán giả đi xem bò tót húc nhau thì đúng hơn. Híc.
Chỉ trong vòng 15 phút Phong đã xử gọn mấy tay đàn em của Dương khiến bọn chúng đau đớn nằm lăn lộn trên đất, còn tôi thì sung sướng quá không kìm chế được reo lên:
- Aha…con bò tót đen đã chiến thắng (Phong đang mặc chiếc áo phông đen cộc tay nên tôi gọi hắn là con bò tót đen. hihi)
Cả lũ đều quay ra hướng ánh mắt ngạc dành cho nhân vật nữ chính là tôi đây. Thấy mình đang là trung tâm của sự chú ý tôi vội xua tay cười ngây ngô nói:
- Hihi hehe đừng để ý, tôi nói mớ ý mà….
Cả bọn không thèm chú ý đến tôi nữa quay ra trừng mắt nhìn nhau, bọn đàn em bại trận đều đứng núp sau lưng Dương. Tên Dương quay ra nhìn Phong rồi chán nản nói:
- Mày thay đổi rồi Phong ạ, trước kia mày có làm như thế này vì một đứa con gái nào đâu.
………..Phong vẫn im lặng
- Mày đã quên, người đàn bà đó đã bỏ bố con mày đi như thế nào à?
- Tao không quên nhưng cũng không khắc sâu trong lòng mãi mãi._ Phong lạnh lùng nói
- Hừ… mày sẽ phải hối hận, con nhỏ đó rồi cũng bỏ mày đi như người đàn bà ấy thôi
- Mày im đi, tao không muốn nghe
- Nó không thuộc về thế giới của những thằng như tao và mày đâu, nó chỉ thuộc về thế giới của sách vở, của nhưng thằng mọt sách thiên tài.
- Tao đã nói mày thôi đi cơ mà_ Phong quát
- Thôi, có nói với mày lúc này cũng vô ích, tao nghĩ mày thích con nhỏ ấy mất rồi._ Dương nói rồi chán nản khoát tay ra hiệu cho bạn đàn em bỏ đi.
- Tao và mày…vẫn là bạn chứ?_ Phong ngập ngừng nói với theo
Tên Dương quay lại nhìn Phong giơ nắm đấm ra, rồi chậm rãi xoay nấm đấm chĩa ngón tay cái hướng lên trên xong quay đầu bỏ đi, tôi bỗng thấy trên khuôn mặt của Phong thấp thoáng một nụ cười.
Ơ hơ hai cái tên này, lại còn làm dấu hiệu nữa chứ khiến tôi chả hiểu gì cả, à còn cuộc trò chuyện của bọn họ, cái gì mà người đàn bà ấy, rồi lại con nhỏ ấy, mọt sách, thiên tài…. Linh tinh beng khiến tôi chẳng hiểu gì cả, liệu có liên quan gì đến tôi không nhỉ?
Đang thắc mắc thì tiếng nói của tên Phong lạnh lùng vang lên:
- Đưa áo cho tôi, nhanh lên
Tôi ngơ ngác nhìn hắn thì hắn quát lên:
- Đừng có nhìn tôi và đưa áo đây nhanh lên
Tôi ấm ức vất chiếc áo vào mặt hắn rồi bực mình càu nhàu:
- Hừ, chưa gì đã lên mặt rồi, nếu không phải mi đã cứu ta thì ta đã cho mi lỗ mũi ăn trầu rồi đồ hách dịc…
Nhưng tôi chưa kịp nói hết câu thì hắn đã dắt xe đi đến đầu con hẻm rồi, khiếp người gì mà lướt đi như ma ý.
Ừ cứ đi đi, đi cho khuất mắt ta đi đồ du côn mắc dịch, nhưng tiếng gió rít ở đằng sau khiến tôi sợ hãi vội ba chân 4 cẳng chạy đến chỗ hắn, sợ quá, tôi dang tay bấu lấy cánh tay phải của hắn thì….
- A…_ hắn đột nhiên kêu lên rồi hất tay tôi ra
Tôi tròn mắt nhìn hắn, tôi có bấu mạnh lắm đâu, sao hắn phải kêu to như vậy nhỉ, đã thế lại còn phản ứng mạnh nữa chứ, làm cứ như sợ tôi đụng vào lắm không bằng, cái đồ ở dơ mà còn học đòi sạch sẽ. Tôi hằn học nhìn hắn, nhưng hắn không thèm để ý tiếp tục dắt xe đi.
Nhưng tôi bỗng thấy lạ, trời có lạnh lắm đâu nhỉ? đã thế hắn lại vừa đánh nhau xong không thấy nóng hay sao mà đã mặc áo rồi, còn nữa trên người hắn túa đầy mồ hôi kia kìa, rõ ràng là rất nóng sao còn mặc áo?
- Tôi rét quá nên không đi nổi (đang nóng sắp chết đây)_ tôi bực mình nói
- Hahahaha, cậu có bị làm sao không đấy, thời tiết như thế này mà kêu nóng, còn tôi thì đang nực muốn chết đây_ hắn nhìn tôi cười giễu
- A ha, đang nực muốn chết sao cậu còn mặc áo?_ tôi mỉm cười ranh mãnh hỏi
Hắn giật mình lúng túng thấy rõ, vội quay đi lấp liếm:
- Tại tôi thích…
Hừ lại là cái kiểu trả lời trốn tránh ấy, bực mình, tôi chạy đến chỗ hắn, dùng lực định lột chiếc áo cánh đen của hắn ra thì… Chap 34: băng bó
…..XOẠT…..chiếc áo rách làm hai mảnh (híc, công lực thâm hậu quá), tên Phong quay xuống trừng mắt nhìn tôi giận dữ, nhưng tôi không thèm để ý đến thái độ tức giận hắn của bởi vì khi chiếc áo rách làm đôi để lộ ra hai cánh tay rắn chắc của hắn tôi mới để ý, trên cánh tay phải có một vết chém, máu túa ra ròng ròng.
Tôi sợ hãi ngã ra đằng sau, đưa tay lên bịt miệng.
- Đồ ngốc, tôi đã cố ý che vết thương đi vậy mà còn….
Tôi đờ đẫn nhìn vào chỗ vết thương của hắn, mặt cắt không còn giọt máu, nhìn thấy khuôn mặt tôi như thế, hắn hỏi:
- Sao vậy?
- Cậu..có..bị..thần..kinh..không đấy_ tôi lẩy bẩy nhả từng chữ khiến hắn tức mình nhào đến gõ vào đầu tôi một cái đau điếng bực tức nói:
- Này, tôi vì muốn tốt cho cậu thế mà cậu lạ mắng tôi là đồ thần kinh như vậy à?
- Không thần kinh thế sao bị thương mà không băng bó, lại đi dùng áo che lại, có ai gàn dở như cậu không?_ tôi quát lên
- Vì cậu sợ máu mà_ hắn cũng quát lên, rồi tức giận quay mặt đi chỗ khác.
Mặt tôi nghệch ra trước cái lí do của hắn. Thì ra là vì tôi sợ máu nên mới cố ý che đi, gì chứ thế lại càng điên hơn, chẳng lẽ hắn muốn tôi vào tù vì tội gián tiếp giết người à, đồ đểu.
một lúc sau hắn quay ra nhìn khuôn mặt nghệt ra của tôi, rồi nhếch mép cười nói:
- Sao thế? Cảm động đến không nói lên lời à?
- Cảm động cái con khỉ mốc, cậu muốn ngày mai công an ập đến nhà tôi rồi đem nhốt tôi vào tù vì cái tội đã làm cho cậu mất máu đến chết à? Cái đồ đểu kia._ tôi giận dữ hét lên
- Này, sao cậu chẳng giống con gái gì hết thế_ hắn cũng bực tức nói
- Tôi không giống con gái chỗ nào hả?
- Đáng lẽ ra cậu phải cảm động đến chảy nước mắt chứ sao lại gào lên với tôi như thế
- Tôi không dư nước mắt để cảm động cho cái việc làm ngu ngốc của cậu, cậu có thể sẽ bị ngất do mất máu đấy, đến lúc ấy tôi không chịu trách nhiệm đâu_ tôi hét lên
- Cậu…. hừ đi theo tôi_ hắn nói rồi kéo tôi đến một băng ghế đá, ngồi xuống, hắn cởi mảnh áo ra và chìa chỗ bị thương ra chỗ tôi bực tức nói:
- Cậu mau băng bó cho tôi đi.
- Nhưng, tôi sợ máu mà…_ tôi run rẩy nói_ chẳng phải cậu cũng không muốn tôi nhìn thấy máu sao?
- Hừ …đấy là lúc trước, nhưng sao tôi phải lo cho một người dám quát ầm lên với tôi trong khi tôi vì lo lắng cho cô ta nên mới phải làm vậy
- Tôi xin lỗi_ tôi nhìn hắn hối lỗi rồi cười toe nói_ nhưng sao cậu không nhờ một ai đó băng hộ, tôi đảm bảo chỉ cần cậu lên tiếng sẽ có hàng trăm cô xông đến đấy hehe
- Không lằng nhằng, tôi nói cậu băng là cậu phải băng_ hắn nói dứt khoát
- Không băng_ tôi bướng
- Này, cậu quên ai là người cứu cậu à? Đối xử với ân nhân như thế mà xem được à? Bố cậu có dạy cách đối nhân xử thế không đấy.
Câu nói của hắn khiến tôi cứng họng đúng là tôi đã nợ hắn một mạng thật. Nghĩ vậy tôi đành ngậm ngùi đứng dậy nói:
- Thôi được rồi, cậu chờ ở đây, tôi đi mua băng quấn
Nói xong tôi thất thểu bước đi, còn hắn thì cười nhếch mép cười đểu gọi với theo:
- Nhanh lên đấy
Cái đồ hách dịch, huhuhuhu sao thân tôi lại như thân con trâu thế này
Tôi vào tiệm thuốc tây gần đó và mua một ít bông băng, gạc cứu thương (chẹp, tiếc tiền quá). Lúc trở ra tôi thấy hắn vẫn đang ngồi ở đó, khuôn mặt đẹp trai toát lên vẻ lạnh lùng, nhưng cũng không kém phần quyến rũ, trong mắt hắn hình như chứa đựng một nỗi buồn xa xăm nào đó mà tôi không biết và cũng chẳng thèm biết làm gì cho mệt.
Xung quanh chỗ hắn ngồi mấy cô nương hám trai tụ tập lại, chỉ chỉ chỏ chỏ, xuýt xoa khen hắn đẹp trai, liên tục che miệng cười khúc khích. Đúng là…còn trẻ mà đã mắc bệnh kinh niên rồi.
" Trông như cái tảng băng di động thế mà cũng được nhiều cô thích, con gái thời này cận hết rồi" tôi lẩm bẩm do dự không biết có nên chạy đến chỗ hắn không, nếu thế thì thể nào tôi cũng sẽ trở thành trung tâm của những ánh mắt dao cạo mất.
Đúng lúc ấy thì hắn đã thoát khỏi nỗi buồn (ngu ngốc của hắn) nheo mắt nhìn tôi lạnh lùng nói:
- Nhanh lên, tôi sắp mất máu chết rồi đây
Ngay lập tức mọi ánh mắt của các cô nương hám trai đều đổ dồn vào tôi, có vài cô còn nhìn tôi cười giễu cố ý nói to:
- Chắc con nhỏ này là ôsin của anh ấy thui
- Ừ, trông cái mặt quê thí mồ
……..
Bực mình không chịu được, trông cái mặt tôi thông minh sáng láng tư chất ngời ngời như vậy thế mà bọn họ dám gán cho tôi cái danh ôsin của PX, khác nào Tôn ngộ không bị phong chức bật mã ôn,
Hừ…đã thế thì tôi cho các nường tỉnh mộng. Nghĩ vậy tôi nở một nụ cười gian xảo chạy đến bên Phong, "giả vờ" nũng nịu kéo áo hắn cố tình nói thật to:
- Anh yêu, anh chờ em lâu chưa? Hihi em hồi hộp lắm cơ, lần đầu ra mắt bố mẹ anh mà.
Rồi tôi dịu dàng ngả đầu vào vai Phong khẽ nháy mắt với các cô nương hám trai kia và nở một nụ cười hạnh phúc khiến cho bọn họ xém chút nữa là hét lên vì ghen tị.
Nhìn thấy "đôi uyên ương" hạnh phúc bên nhau, bọn họ đều thất thểu bỏ đi với khuôn mặt dài như cái bơm. Sau khi bóng các cô nàng đã khuất tôi mới bỏ đầu ra khỏi vai Phong ôm bụng cười rũ rượi:
- Hahahahaha….dễ thương ghê.
Sau khi để tôi dứt khỏi tràng cười như điên, Phong mới cau có cằn nhằn:
XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!